HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Năm, 8 tháng 10, 2015

GAM MÀU CỦA GIÓ


GAM MÀU CỦA GIÓ

Màu của gió phải chăng là nỗi nhớ!
Gió si tình ru cọng cỏ hồn nhiên
Trong mắt gió cả đời thơ và mộng
Chốn phiêu bồng rong ruổi bước hoang miên

Em cũng tím một chút tình đôi mắt
Em cũng yêu, cũng thương nhớ liêu xiêu
Chiều buông nắng em say cùng gió hát
Khúc ru tình giăng sợi nhớ triền miên!

Màu của gió là sắc màu dịu vợi
Tím chơi vơi và nỗi nhớ lên ngôi
Mơ xa lắc... trong bến đời trầm mặc?
Sắc hương tình em vẽ gió đơn côi!

HNL 28/12/2014


GIÃ BIỆT

GIÃ BIỆT

Thôi đã hết ... từ nay thôi đã hết
Đóa ngọc lan ngày cũ đã héo tàn
Cánh rã rời, nhụy úa rữa, hương tan
Giã biệt đời đi về nơi xa vắng

Bao lâu nay âm thầm trong mưa nắng
Hoa nép mình và lặng lẽ đưa hương
Gió vô tình nên chẳng chút vấn vương
Làm héo hắt chết mòn trong nỗi nhớ

Thế là hết ... cuộc tình nay tan vỡ
Trái tim sầu chất chứa vạn nỗi đau
Cánh hoa buồn hương sắc nhạt phai màu
Nên ũ rũ trong nghẹn ngào nức nở

Đêm từng đêm với nỗi lòng trăn trở
Xót đời mình sao lại lắm trái ngang
Còn lại gì hay chỉ tiếng thở than
Hoa gục chết bên góc đường quạnh quẽ

Hương Ngọc Lan




BUỒN KHÔNG TÊN

BUỒN KHÔNG TÊN

Em giữ lại một chút buồn để khóc
Một chút vui em vẫn hát cho người
Giấu niềm riêng ở trong mỗi nụ cười 
Rồi chợt thấy trái tim mình đau nhói

Em giữ lại trong ái tình được mất
Thấy gì đâu đau đáu một đêm hoang
Mộng tình vàng xây bằng tiếng than van
Của tiếng đời đắng cay và mặn chát

Em vẫn hát cho những điều không thể
Đến và đi như vạt nắng chiều phai
Buồn gác lại cho gió về than thở
Để phút này em được khóc hồn nhiên!

Hương Ngọc Lan


VẼ

VẼ

Em vẽ bình yên một góc trời 
Một thời hoa nắng ngủ quên trôi
Một thời môi tím mơ tình tự
Một thuở say mơ phút ngọc cười

Em vẽ bình yên một góc đời
Một màu mây trắng buổi rong chơi
Một loài sâu lá đời yên ả
Mải miết ru tình khúc buông lơi

Em vẽ bình yên một kiếp người
Khóc cười như tiếng tuổi thơ em
Đi như thác lũ bàn chân mỏi
Hẹn cuối con đường ru yêu thương

Xin vẽ bình yên giữa cuộc đời
Muôn màu hoa sắc rải muôn nơi
Dẫu rằng năm tháng dày rêu phủ
Niệm khúc thuở nào vẫn không vơi!!!

VT .HNL


QUÁ KHỨ

QUÁ KHỨ...!!
Ai bảo gió lạnh lùng
Ai bảo nắng mùa đông cằn cỗi?
Tuổi ba mươi em bước qua thời nông nổi 
Rồi tự thắp cho mình chút ấm lửa vô biên
Em đã từng... là cô tấm hồn nhiên
Nép trong thơm nức quả thị thần tiên.
Bình yên
Em - xanh mầu cổ tích
Rồi gặp anh...
Anh như chiều tĩnh mịch
Bình yên trong em... nổi sóng ngầm
Chiều phía anh giông bão...
Cuốn tung hê áo gió.
Ngực trần em phơi bày lồng lộng
Không phải là em từ phút ấy
Anh ngây ngô
Anh dại khờ... và
Anh vô nghĩa!
.....
Ai bảo gió lạnh lùng và... nắng mùa đông vô nghĩa?
Ở ngoài kia...
Cơn gió đời...
Rất lạnh!
Hạnh phúc là gì? Khi tim côi thổn thức.
Mảnh ngực trần
em đốt lửa
đêm - em !!!

Hương Ngọc Lan + Việt Trần



TẠM TRÚ

TẠM TRÚ

Vàng phai tắt nắng ánh chiều buông
Dõi mắt xa xăm gợn mây buồn
Chân trời ảo ảnh tình sương khói 
Hỏi bến mơ nào gieo yêu thương?!...

Đôi dòng lệ nhỏ vào dương thế
Một khúc tình say lắm sầu vương
Buồn ơi tạm trú hoàng hôn vậy
Đợi phút an bình nơi trăng buông

HNL + VT


BÃO

BÃO

Cơn giông gió rủ nhau về thú tội
Trút giận hờn gieo bão tố đời em
Biển ngông cuồng hát vũ khúc tình đêm 
Con sóng dữ xoá mờ nơi bến đợi

Cơn lốc đến cuốn tình xa dịu vợi
Chẳng thể nào níu kéo giấc mơ xưa
Đành lặng nhìn theo nước cuốn trôi đưa
Mà thương xót cho cuộc tình yểu tử

Đêm trăn trở nhớ những khi tình tự
Giấc mơ hồng mơ trọn kiếp bên nhau
Nay lạc lối cánh chim về trong bão
Hơi ấm nào ấp ủ mảnh tình xưa?

Hương Ngọc Lan