NGUYỆN
Nương đời bên chiếc áo lam
Để quên sân hận tục phàm nhân gian
Cầu tâm thanh tịnh yên an
Giữa đời cõi tạm mênh mang ưu phiền
Soi đời dưới ánh trăng thiền
Nguyện cho tâm sáng giữa miền u minh
Vô thường trong kiếp tử sinh
Lần tay tràng hạt câu kinh giữ lòng
...
HNL
Chủ Nhật, 15 tháng 7, 2018
Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018
TỪ BÂY GIỜ EM TẬP SỐNG RIÊNG EM
TỪ BÂY GIỜ TẬP SỐNG RIÊNG EM
Từ bây giờ em tập sống riêng em
Như ngày xưa mình chưa hề quen biết
Em sẽ xem lời ngọt ngào tha thiết
Là ngôn tình trong cổ tích xa xưa
Như ngày xưa mình chưa hề quen biết
Em sẽ xem lời ngọt ngào tha thiết
Là ngôn tình trong cổ tích xa xưa
Ngày qua ngày mặc đời có đẩy đưa
Cứ lặng lẽ đi - về trên lối vắng
Bao tâm tư hay sầu thương ngọt đắng
Chôn đáy lòng nén chặt tận trong tim
Cứ lặng lẽ đi - về trên lối vắng
Bao tâm tư hay sầu thương ngọt đắng
Chôn đáy lòng nén chặt tận trong tim
Rồi một mình em cố sống lặng im
Dẫu bão giông có tràn về qua cửa
Tự dặn lòng không khơi lên ngọn lửa
Mà âm thầm như cát bụi tàn tro
Dẫu bão giông có tràn về qua cửa
Tự dặn lòng không khơi lên ngọn lửa
Mà âm thầm như cát bụi tàn tro
Từ bây giờ em tập sống ngu ngơ
Không yêu thương, không giận hờn, than trách
Dửng dưng nhìn giữa cuộc đời được mất
Một kiếp người chắc rồi sẽ qua mau
Không yêu thương, không giận hờn, than trách
Dửng dưng nhìn giữa cuộc đời được mất
Một kiếp người chắc rồi sẽ qua mau
LĐN
Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017
NGÀY CUỐI CÙNG CỦA NĂM
NGÀY CUỐI CÙNG CỦA NĂM
Ngày cuối cùng của năm
dòng người ngược xuôi vội vã
ở ngã tư đường
những đứa bé gầy còm đen đúa
mắt ngây ngô
ngửa tay xin vài đồng bố thí giữa cái nắng trưa thiêu đốt
dòng người ngược xuôi vội vã
ở ngã tư đường
những đứa bé gầy còm đen đúa
mắt ngây ngô
ngửa tay xin vài đồng bố thí giữa cái nắng trưa thiêu đốt
nơi góc đường
bà lão yếu ớt
lom khom sửa lại mớ rau héo úa dưới vạt nắng chiều hiu hắt
bà lão yếu ớt
lom khom sửa lại mớ rau héo úa dưới vạt nắng chiều hiu hắt
ngày cuối cùng của năm
người thanh niên
bò lê phía trước giáo đường
giơ sấp vé số trong đôi tay ngoặt nghẹo
cười ngờ nghệch
ánh mắt van lơn mời gọi
dưới những sợi nắng chiều sót lại trước hoàng hôn
người thanh niên
bò lê phía trước giáo đường
giơ sấp vé số trong đôi tay ngoặt nghẹo
cười ngờ nghệch
ánh mắt van lơn mời gọi
dưới những sợi nắng chiều sót lại trước hoàng hôn
ánh đèn hắt bên hiên
đôi quang gánh trên vai mẹ thêm quằn nặng
vòng xe đạp của cha hối hả
mồ hôi đẫm ướt nỗi lo
cơm áo gạo tiền còn chưa đủ
đôi quang gánh trên vai mẹ thêm quằn nặng
vòng xe đạp của cha hối hả
mồ hôi đẫm ướt nỗi lo
cơm áo gạo tiền còn chưa đủ
Ngày cuối cùng của năm
dòng người vội vã
đám nam nữ thanh niên tóc xanh tóc đỏ
tụ tập
ngêu ngao
tiếng nhạc xập xình dưới ánh đèn màu
gõ bàn khua ghế
thỉnh thoảng rú lên như bầy thú hoang
lao đi
dòng người vội vã
đám nam nữ thanh niên tóc xanh tóc đỏ
tụ tập
ngêu ngao
tiếng nhạc xập xình dưới ánh đèn màu
gõ bàn khua ghế
thỉnh thoảng rú lên như bầy thú hoang
lao đi
ngày cuối cùng của năm
cũng qua
cuốn theo bao lo toan vất vả
hỷ nộ sân si
cũng qua
cuốn theo bao lo toan vất vả
hỷ nộ sân si
còn ta
trống trải, ngẩn ngơ
buồn - vui?...
chẳng biết!!!
trống trải, ngẩn ngơ
buồn - vui?...
chẳng biết!!!
giữa dòng đời vội vã
sống - còn
được - mất
phải làm gì?
với những người đã cho ta cuộc sống?
phải làm gì?
với những người không quen
đã hy sinh đổi bình an
sống - còn
được - mất
phải làm gì?
với những người đã cho ta cuộc sống?
phải làm gì?
với những người không quen
đã hy sinh đổi bình an
làm gì
với những người lỡ làm ta tổn thương
hiểu được
cuộc đời này ngắn lắm
hãy thứ tha
cho người...
cho ta...
với những người lỡ làm ta tổn thương
hiểu được
cuộc đời này ngắn lắm
hãy thứ tha
cho người...
cho ta...
Ngày cuối cùng của năm
nguyện cầu
không còn khổ đau sân hận
thân tâm an nhiên
cuộc sống yên bình
xua tan sóng gió
không có đố kỵ, ghét ghen
không còn hối tiếc ân hận
nguyện cầu
không còn khổ đau sân hận
thân tâm an nhiên
cuộc sống yên bình
xua tan sóng gió
không có đố kỵ, ghét ghen
không còn hối tiếc ân hận
ngày cuối cùng của năm
đã khép
đã khép
BC
Thứ Hai, 18 tháng 12, 2017
HẸN
HẸN
Lại một mùa noel nữa đã qua
Mà ta vẫn ở hai đầu nỗi nhớ
Tiếng thánh ca buồn như lời nức nở
Chuông lễ chiều vang vọng quá thê lương
Mà ta vẫn ở hai đầu nỗi nhớ
Tiếng thánh ca buồn như lời nức nở
Chuông lễ chiều vang vọng quá thê lương
Em nơi này đêm ngày lấy sợi thương
Xen sợi nhớ để dệt tình mộng ảo
Dẫu nắng táp mưa sa hay gió bão
Vẫn âm thầm lặng lẽ đợi mùa sau
Xen sợi nhớ để dệt tình mộng ảo
Dẫu nắng táp mưa sa hay gió bão
Vẫn âm thầm lặng lẽ đợi mùa sau
Chẳng biết rằng ngày sau sẽ ra sao
Nhưng lòng vẫn chờ mong anh trở lại
Tháng năm qua hứa yêu anh mãi mãi
Dẫu một lần ta được đến bên nhau
Nhưng lòng vẫn chờ mong anh trở lại
Tháng năm qua hứa yêu anh mãi mãi
Dẫu một lần ta được đến bên nhau
Nhớ nha anh lời hẹn ước đã trao
Khi Đông đến chuông giáo đường rộn rã
Những hoa tuyết bên đường rơi lã chã
Anh sẽ về mình hòa tiếng Thánh ca.
Khi Đông đến chuông giáo đường rộn rã
Những hoa tuyết bên đường rơi lã chã
Anh sẽ về mình hòa tiếng Thánh ca.
Hương Ngọc Lan
Chủ Nhật, 19 tháng 11, 2017
CÓ MỘT NGHỀ NHƯ THẾ
CÓ MỘT NGHỀ NHƯ THẾ
có một nghề tuy không phấn bám tay
cũng không dám mơ đơm hoa kết trái
có một nghề lặng thầm như dòng chảy
chỉ ước mơ truyền mạch sống cho người
cũng không dám mơ đơm hoa kết trái
có một nghề lặng thầm như dòng chảy
chỉ ước mơ truyền mạch sống cho người
cũng đêm ngày trăn trở thiếu nụ cười
chông đèn khuya soạn từng trang giáo án
cũng miệt mài sáng chiều nhăn vần trán
tìm tinh hoa để khơi lại cuộc đời
chông đèn khuya soạn từng trang giáo án
cũng miệt mài sáng chiều nhăn vần trán
tìm tinh hoa để khơi lại cuộc đời
bốn mùa sang vẫn tóc rối tơi bời
không áo hoa dáng dịu dàng tha thướt
ngày hiến chương vẫn lặng thầm độc bước
đem tình thương vá chỗ khuyết cho tròn
không áo hoa dáng dịu dàng tha thướt
ngày hiến chương vẫn lặng thầm độc bước
đem tình thương vá chỗ khuyết cho tròn
tháng năm dài trong lặng lẽ mỏi mòn
gieo yêu thương chẳng mơ người báo đáp
người hạnh phúc là thấy lòng ấm áp
là vui mừng như đang được vinh danh
gieo yêu thương chẳng mơ người báo đáp
người hạnh phúc là thấy lòng ấm áp
là vui mừng như đang được vinh danh
(HNL )
Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017
XIN
XIN
sao người lại về?... trong giấc mơ của tôi?!?
xin hãy cứ xa...
như đã từng như thế
cớ sao về đây rồi chỉ nhìn lặng lẽ
bầm rát tim này người có hiểu hay chăng?
đêm qua người về thoảng nhẹ như ánh trăng
đáy nước lồng nhau nhưng tay không chạm được
vội vã choàng ôm rồi giật mình...
ngã ... trượt
ảo ảnh xa mờ tan tác chốn hư vô
sao người trở về mà tôi thấy bơ vơ
câu nhớ câu thương nghe chừng như lạc lõng
ánh mắt xa xăm không còn in hình bóng
dấu yêu thuở nào giờ đã hóa rêu phong
xin người đừng về
để tôi khỏi nhớ mong
hãy để tháng năm xóa tan đi tất cả
như chưa từng yêu
thuở còn là xa lạ
tôi - ánh sáng ngày hè
người - le lói trăng khuya
Hương Ngọc Lan
sao người lại về?... trong giấc mơ của tôi?!?
xin hãy cứ xa...
như đã từng như thế
cớ sao về đây rồi chỉ nhìn lặng lẽ
bầm rát tim này người có hiểu hay chăng?
đêm qua người về thoảng nhẹ như ánh trăng
đáy nước lồng nhau nhưng tay không chạm được
vội vã choàng ôm rồi giật mình...
ngã ... trượt
ảo ảnh xa mờ tan tác chốn hư vô
sao người trở về mà tôi thấy bơ vơ
câu nhớ câu thương nghe chừng như lạc lõng
ánh mắt xa xăm không còn in hình bóng
dấu yêu thuở nào giờ đã hóa rêu phong
xin người đừng về
để tôi khỏi nhớ mong
hãy để tháng năm xóa tan đi tất cả
như chưa từng yêu
thuở còn là xa lạ
tôi - ánh sáng ngày hè
người - le lói trăng khuya
Hương Ngọc Lan
Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017
ĐỜI
https://youtu.be/mjJxKlF-1Ow
Đời là những bài ca không đoạn kết. Người ta chẳng thể nào khôn lớn khi mãi hoài nghĩ về hôm qua. Nhưng cũng chẳng ai trưởng thành khi bỏ quên quá khứ. Rồi sẽ đến lúc phải chọn cách buông bỏ như một lẽ tất yếu. Điều đó không có nghĩa rằng ta đang lãng quên mà chỉ là thôi không nhung nhớ nữa. Và biết đâu, đến một lúc nào đó, khi vô tình gặp nhau giữa cơn mưa chiều, ta sẽ mỉm cười chào nhau, sẽ không còn nghĩ về nỗi nhớ bạc màu xưa cũ.
Lướt qua nhau. Thật nhẹ...!
Đời là những bài ca không đoạn kết. Người ta chẳng thể nào khôn lớn khi mãi hoài nghĩ về hôm qua. Nhưng cũng chẳng ai trưởng thành khi bỏ quên quá khứ. Rồi sẽ đến lúc phải chọn cách buông bỏ như một lẽ tất yếu. Điều đó không có nghĩa rằng ta đang lãng quên mà chỉ là thôi không nhung nhớ nữa. Và biết đâu, đến một lúc nào đó, khi vô tình gặp nhau giữa cơn mưa chiều, ta sẽ mỉm cười chào nhau, sẽ không còn nghĩ về nỗi nhớ bạc màu xưa cũ.
Lướt qua nhau. Thật nhẹ...!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
