HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2019

MÁ ĐẾN THĂM CON

MÁ ĐẾN THĂM CON

giỗ lần này Má lại đến thăm con
không biết còn được thêm bao lần nữa
sức kiệt cùng tựa đèn gần tắt lửa
chân rã rời
tay mỏi
mắt nhuộm mây

"thằng hai nè"
nay "bây" hãy về đây
Má đem đến cho "mày" một vài món
đây bánh mì
này thì xôi lá dứa
gà mái dầu mới lẻ lứa hôm kia

"hột bí rợ" rang muối uống với bia
Má đem theo cho "tụi bây" một ít
đem cả chai Larue mà "bây" thích
nén hương trầm cho thơm ấm hồn con

tháng năm dài thêm mòn mỏi héo hon
lúc "bây" đi thằng B vừa chập chững
đến hôm nay đã qua mười thu lẻ
biết theo Bà chăm luống chuối vườn rau

thôi Má về, hẹn đến giỗ năm sau
nếu ơn trên cho thêm lần sức khỏe
đến bên con kể dăm ba chuyện lẻ
kể con rằng
Má đang rất nhớ con

BC.HNL


NHỚ ĐẢO XA

NHỚ ĐẢO XA
Chân sóng chiều sao ồn ào nỗi nhớ
Vỗ liên hồi giục bờ bãi hoàng hôn
Nơi đảo xa anh đã vào phiên khác
Hải âu thầm dệt thành bản tình ca

Em đêm nào cũng ngóng coi thời tiết
Mong nơi anh mưa nắng sẽ thuận hòa
Lòng e sợ bão giông về bất chợt
Thương lắm anh người lính mới xa nhà
Xuân rực vàng suốt nửa mùa thương nhớ
Tin nhắn đi ngàn khơi sóng chập chờn
Trái tim nhỏ mang hình người lính trẻ
Vẫn long lanh mãi ánh mắt nụ cười
Con sóng chiều mênh mang hoài nỗi nhớ
Nơi ấy mong anh tay súng vững vàng
Mùa hạnh phúc ngày sau em vẫn đợi
Bằng rất nhiều khao khát với đảo xa
HNL



KÝ ỨC

Tạp bút “Mẹ tôi”                         
KÝ ỨC 
Hương Ngọc Lan 

Nhà tôi, hai anh em, đứa nào cũng biết đọc chữ từ lúc chưa đi mẫu giáo. Năm đầu tiên dẫn tôi vào lớp, cô giáo đã ngạc nhiên thấy tôi lẩm nhẩm đánh vần tấm pa nô treo trên tường “CÔ GIÁO NHƯ MẸ HIỀN”. Tuẩn sau cô hỏi mẹ:
-Chứ cháu Mai nó biết đọc từ bao giờ hả chị?
Mẹ bảo không nhớ! Hình như tôi đọc theo mẹ những trưa kẽo kẹt trên võng căng đầy gió nồm thổi, đôi mắt trẻ thơ hết nhìn vô miệng mẹ, lại nhìn lên từng trang sách, nơi có những câu chuyện thật cảm động về một cô gái ngủ quên trong rừng, hay một cậu bé thông minh làm điên đảo mấy ông phú ông dốt nát. Những đêm mấy mẹ con chúi đầu dưới ánh đèn dầu nhà quê, mải mê đọc những chuyện cổ tích của Andersen hay Một vạn dặm dưới biển. Mẹ tôi không kén sách lắm, cứ sách nào trẻ con có thể tiếp thu được là bà tìm kiếm, đọc cho các con nghe, trừ những chuyện bạo lực, ma quỷ hay trai gái lãng mạn. Nhà tôi ở một xã nghèo thuộc vùng kinh tế mới của huyện Châu Thành xưa ( giờ là Tân Phước). Ba tôi vừa học xong đại học thì giải phóng nên thất thời. Mẹ tôi cũng thế nên cả hai về quê làm nông nghiệp, chăn nuôi. Nuôi hai anh em tôi ăn học đã khổ lắm rồi, tiền đâu mà mua sách truyện. Vậy mà chúng tôi vẫn có sách, thật là ngạc nhiên.
Mùa hè năm lớp Bốn, tôi theo mẹ đi chợ Tân An cách nhà mười cây số. Mẹ vô hàng cá biển hấp của bà quen, mua mấy con về cho ba, vì ông thích món này lắm. Khi bà bạn định xé một tờ cuốn tạp chí Tuổi Hồng để gói cá thì mẹ ngăn lại:
-Ý đừng! Uổng! Thôi bà đưa tôi lựa mớ sách này, cân lên rồi chia lại cho tôi được hông?
 Mấy bà ngồi gần thấy vậy ngạc nhiên. Họ xì xào bắn tiếng, có người còn trề môi nhún mỏ
- Lếch chợ thì lếch cho rồi mà về. Sách với báo chi cho mệt đầu. Giỏi sao không làm ông nọ bà kia đi!
Bà quen bán cá biển hấp tốt tính để cho mẹ lựa thoải mái, chút cân lên giá giấy vụn, bà lấy thêm mấy ngàn tiền lời là được chớ gì. Mẹ tôi quên cả cá, lặng lẽ ngồi lựa đám sách và tạp chí. Hình như sách nào cũng hay, có cuốn ngày trước bà mê lắm mà không mua được. Có cuốn phải mượn bạn bè, chuyển tay nhau đến cũ mèm, quăn tít cả cuốn sách. Thế rồi mẹ tôi lựa được bảy tám cuốn, toàn sách hay. Tiếc là còn ít tiền quá, không thì mẹ còn mua nữa.
- Mẹ con mình chiều nay được thưởng thức sách mới rồi!
Bà vui vẻ vỗ vai tôi như với một người bạn. Đọc sách là thú vui mà mẹ truyền cho mấy đứa con, khi ở cái vùng khỉ ho cò gáy không điện không đài này. Cả xóm chỉ có một cái ti vi đen trắng của nhà ông Chín ở xóm, mà người ta chỉ mở để xem thời sự một chút và coi cải lương vào tối thứ bảy thôi, vì sợ hết bình ắc-quy. Trường học thì xa, làm gì có thư viện mà đọc sách. Con nít như chúng tôi đúng là thiệt thòi đủ thứ.
Bà quen bán cá biển hấp chia sẻ với mẹ. Món sách này bà mua được của người bạn có ông chồng làm nghề giáo. Nghe nói ông chết cũng ba năm nay, mới giỗ đầu. Vợ con ông dọn dẹp nhà cửa cho thằng con trai cưới vợ, bà vợ muốn đem bán ve chai đống sách cũ, chứ để chi chật nhà.
Tôi thấy mẹ thở dài. Trên đường về mẹ chợt nói. Chủ nhân của đống sách kia chắc là người kỹ tính và quý trọng sách. Sách được bao bọc cẩn thận, lại toàn sách hay và có giá trị, nên cũng đoán được phần nào con người ông.
Hằng ngày mẹ tôi đạp xe đi chợ, đem những thứ nhà trồng đi bán. Khi thì nắm đậu, khi thì cà, ớt, đậu, mì... Kiếm tiền mua gạo mua mắm nuôi anh em chúng tôi. Đoạn đường hai mươi cây số từ nhà đến chợ cả đi lẫn về. Thường mẹ đi chợ từ lúc ba giờ sáng, lúc mà người ta nói là nên kiêng cữ,"thứ nhất chạng vạng, thứ nhì rạng đông". Thỉnh thoảng bà cũng gặp một vài người đàn bà cũng đi chợ và họ chào hỏi nhau. Không ai biết tên tục của mẹ tôi, từ khi theo ba về xứ sở này, hình như  cái tên của bà chỉ còn là một vết mờ. Hàng xóm người ta gọi mẹ qua cái tên thứ tư của ba, “bà Tư”. Còn những người bạn chợ của mẹ thì gọi bà là “bà sách cũ”, vì thường lúc nào gặp sách cũ bày ở chợ, sắp bị hóa kiếp thành giấy bọc hàng, thì mẹ lại mua lại với giá “ve chai”. Cũng từ những cuốn sách “ve chai” ấy, anh em chúng tôi học được cách làm người từ rất nhỏ. Những cuốn sách của mẹ đã làm nên nhân cách của chúng tôi sau này, khi lớn lên và hòa nhập với xã hội.
Tôi làm việc ở Sài Gòn, lâu lâu gặp một tiệm sách bán đồng giá, hạ giá, tôi thường tạt vô, lại ngồi lựa những cuốn sách văn học hay, sách thuốc, sách nghiên cứu phê bình lý luận, chờ đến dịp về quê lại đem làm quà cho mẹ. Mà hình như, các món quà các con mang về, mẹ thường thích nhất là sách cũ./.  





Chủ Nhật, 23 tháng 6, 2019

NGUYỆN CẦU



Cầu ơn trời cho em gặp lại anh
Một lần thôi dù trong mơ cũng được
Mình ôn lại chuyện tình yêu ngày trước
Từng nguyện thề trọn kiếp mãi yêu nhau

Mình lặng ngồi nghe sóng nước lao xao
Tựa vai nhau ngắm hoàng hôn thật chậm
Siết tay nhau nghe tình yêu sâu thẳm
Và thẹn thùng khi môi khát môi nhau

Cầu ơn trời cho ta gặp lại nhau
Một lần thôi dù trong mơ cũng đủ
Ta sẽ yêu như những ngày xưa cũ
Em dỗi hờn, anh thì dỗ dành em

Cầu ơn trời em cầu mãi hàng đêm
Đợi anh về cả trong từng giấc ngủ
Dẫu bao lâu em cũng luôn thầm nhủ
Chờ người về dù chỉ ở trong mơ

HNL


RU TÌNH 10 (VẮNG ANH )

RU TÌNH 10 (VẮNG ANH )

Từ anh xa ... nắng thôi không vàng nữa
Mây chuyển màu, thời gian cũng ngừng trôi
Nỗi nhớ làm phai úa nhạt mắt môi
Tim trăn trở ngóng trông anh về lại

Từ anh xa ... gió cứ đi xa mãi
Trăng khuyết sầu lặng lẽ nhớ xa xăm
Ánh sao mờ trong đêm vắng lặng căm
Nghe nức nở tiếng thạch sùng gọi bạn

Từ anh xa ... chia lìa đôi én nhạn
Ngẩn ngơ sầu trong đêm tối tịch liêu
Bìm bịp kêu gọi bạn trên sông chiều
Tim đau xót tựa hồ như vỡ nát

Từ anh xa ... dáng xưa gầy xơ xác
Nước mắt sầu rơi mãi ngỡ mưa ngâu
Cố ru lòng thôi khắc khoải canh thâu
Mà sao dạ cứ cồn cào nỗi nhớ

Từ anh xa ... bao đêm dài nức nở
Em đợi chờ trong cả những giấc mơ
Nhớ thương anh tâm tư hóa dại khờ
Ôm giấc mộng ngẩn ngơ miền hư ảo

Hương Ngọc Lan



ƯỚC

ƯỚC 

Anh
Em ước
Có thể chia
Nỗi đau anh mang
Lưng oằn vai nặng gánh
Nợ thân sinh một chữ Hiếu
Nợ nhân gian hai chữ trả vay
Nợ cuộc đời với những mảnh tình chung
Trong cả tâm hồn và thể xác
Em hiểu anh đang đau đớn
Phải làm sao cho vẹn
Em ước có thể
Được sẻ chia
Nỗi đau
Anh

HNL


Thứ Tư, 22 tháng 5, 2019

DẦM

DẦM

ta cứ tưởng ta quên người rồi chứ
bỗng dưng nay nỗi nhớ chợt ùa về
đêm sắp tàn mà dạ cứ tái tê 
bao kỷ niệm ngập tràn trong tâm trí

người ẩn hiện trong từng dòng suy nghĩ
lời ngọt ngào như văng vẳng đâu đây
câu hẹn thề dù vật đổi trời xoay
vẫn mãi mãi... ta - người
tình sâu đậm

ấy vậy mà giờ khuất xa ngàn dặm
còn lại gì?... chỉ khoảng lặng chơi vơi
và tâm hồn loang lỗ nát tả tơi
nghe lạc lõng giữa dòng đời hư ảo

ta cứ tưởng đời không còn sầu não
nhưng bóng người như dầm ở trong tim
ngày qua ngày, dẫu rằng cố lặng im
vẫn cứ mãi ỉ âm hoài... nhức nhói

HNL