HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

NGÃ BA

NGÃ BA 

Em bây giờ chẳng biết làm sao nữa 
Khi tim yêu cứ mãi ở ngã ba 
Cứ dùng dằng không tìm được lối ra 
Anh, người ấy, hay mình em độc bước

Mà cuộc đời thì làm sao biết trước
Chữ ngờ kia ai học được bao giờ
Khi bên anh thấy hạnh phúc nửa vời
Bên người ấy thấy con tim tội nghiệp

Thôi có lẽ em chọn đường đi tiếp
Một mình thôi cô độc giữa cuộc đời
Một mình thôi mặc tóc rối lệ rơi
Nhưng đổi lại cho trái tim an nghỉ

Đêm từng đêm nát nhàu dòng suy nghĩ
Để cõi lòng tìm được chút thảnh thơi
Dù sau này đời mưa gió tả tơi
Cũng cố bước cho qua bao ngày tháng.

Hương Ngọc Lan






KHÚC RU


KHÚC RU

Ta ngồi nhặt mảnh tình rơi
Ném vào sông lạnh thả trôi khối sầu
Ta ngồi nguyện chuỗi kinh cầu
Để hồn sớm được nhuộm màu thiên thu
Ta ngồi mơ chốn vô ưu
Để tâm giác ngộ ... phù du kiếp người
Ta ngồi tô vẽ nụ cười 
Để tim không thấy ngậm ngùi bơ vơ
Ta ngồi ru khúc tình thơ
Để mơ được đến bến bờ yêu thương

Hương Ngọc Lan



VÔ ĐỀ

VÔ ĐỀ 

Đường xa thăm thẳm cuộc đời 
Mình em cất bước về nơi xa vời 
Khi yêu thương lỡ buông rơi 
Một thân một bóng anh ơi khóc thầm
Nhớ về kỷ niệm xa xăm
Hồn đau như thể kim châm vào lòng.

Hương Ngọc Lan




NGÀY ANH ĐI...

NGÀY ANH ĐI...

Tình chúng mình chỉ có thế sao anh
Mới gặp gỡ đã ướm mầm ly biệt
Ngày xưa ấy cứ ngỡ tình bất diệt.
Nên dại khờ trao hết trái tim yêu.

Ngày anh đi lòng em thấy quạnh hiu
Con đường quen bỗng trở thành xa lạ
Mây ngừng trôi cho trời đi vào hạ
Khúc nhạc xưa giờ chẳng thấy bồi hồi.

Phố đông người mà em thấy đơn côi
Cành phượng thắm đã thôi hồng môi mắt
Nhánh bằng lăng cũng đổi màu tím ngắt
Và tiếng ve cũng lạc giữa trời chiều

Ngày anh đi vườn xưa cũng tiêu điều
Bao nhung nhớ em đưa vào dĩ vãng
Và mỗi chiều trên lối cũ lang thang
Em góp nhặt dư hương tìm kỷ niệm.

Hương Ngọc Lan


VỤN VỠ

VỤN VỠ

Trái tim em bây giờ như vụn vỡ
Bởi vì anh giẫm nát cuộc tình ta
Lời yêu nào anh vừa nói hôm qua
Mà giờ chỉ mình em ôm cay đắng

Mới hôm nao dưới đường chiều nhạt nắng
Mình hẹn thề sẽ mãi mãi bên nhau
Mà sao giờ tình tan tác bể dâu
Em chua xót lặng thầm ôm tim vỡ

Nói đi anh!...vì cớ sao lại nỡ?...
Dối lừa em... bóp chết trái tim yêu
Vùi cuộc tình trong đêm tối cô liêu
Chôn kỷ niệm vào hố sâu vô vọng

Thôi đã hết ... từ nay tan giấc mộng
Trả anh về cuộc sống của riêng anh
Tình chúng mình ... cơn gió thoảng mong manh
Bên người ấy xin chúc anh hạnh phúc

Hương Ngọc Lan



BUÔNG TAY

BUÔNG TAY

Em mệt quá và buông tay anh nhé
Bấy lâu nay cố níu giữ tình anh
Ngày qua ngày tình càng thấy mong manh
Cứ thổn thức dỗi hờn đan xen mãi

Dẫu em vẫn còn yêu anh khờ dại
Nhưng trái tim đau quặn thắt anh ơi
Khi tình anh cứ mờ ảo nửa vời
Yêu ... nghiệt ngã nhưng bỏ thì ... day dứt

Em chẳng dám ước cuộc tình hạnh phúc
Thật nồng nàn tha thiết như ai kia
Chỉ mong sao tình mãi không chia lìa
Nhưng giờ thấy mỏi đôi tay bé nhỏ

Cuộc tình mình em sẽ xem như gió
Thoảng qua mau nghe tê buốt con tim
Và vì đôi tay em quá yếu mềm
Nên buông xuống để tình bay xa tít

Rồi mai đây trên nẻo đời chằng chịt
Sẽ không còn em vướng lối anh đi
Dẫu đêm về lệ có đẫm ướt mi
Em vẫn chúc cho anh tròn hạnh phúc

Hương Ngọc Lan



Thứ Tư, 29 tháng 4, 2015

XIN MỘT LẦN



XIN MỘT LẦN

Cho em xin được một lần khờ dại
Để yêu anh và chỉ biết yêu anh
Dù cuộc đời là hư ảo mong manh
Em vẫn cứ như lần đầu yêu vậy



Cho em xin được một lần khờ dại
Để yêu anh dù biết chẳng thể đâu
Dẫu biết đời còn muôn lối bể dâu
Em vẫn cứ yêu như là ngày cuối


Cho em xin được một lần khờ dại
Để yêu anh không toan tính thiệt hơn
Được bên anh, được nũng nịu dỗi hờn
Như thuở tuổi còn đôi mươi, mười tám

Cho em xin được một lần khờ dại
Để yêu anh đơn giản chỉ yêu thôi
Dù cuộc đời mình không được chung đôi
Thì em vẫn ... vẫn cứ yêu khờ dại...

Hương Ngọc Lan