HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

CÁNH CÒ

CÁNH CÒ

Thương em vất vả tháng ngày
Gánh đời oằn nặng đôi vai chai sần
Yêu người chẳng tính thiệt hơn
Mà sao vẫn mãi cô đơn giữa đời

Cánh cò gặp bão chơi vơi
Lang thang cuối đất cùng trời tìm ai
Ngóng trông chờ đợi từng ngày
Ai người hiểu được để vay chút tình.


02/5/2014 (Hương Ngọc Lan)




Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

ĐỪNG TRÁCH NHAU


ĐỪNG TRÁCH NHAU

Anh đừng trách rằng em đây vong phụ
Bởi cuộc đời đã ngăn cách đôi ta
Gặp muộn màng nên giờ phải cách xa
Tình yêu ấy giờ em xin gác lại

Anh có biết từng đêm em khắc khoải
Nhớ về anh bằng ký ức xa xưa
Mình bên nhau trong gác ấm chiều mưa
Làn môi nóng trao nhau chia hơi ấm

Men ân ái thật ngọt ngào say đắm
Một nhịp tim cùng đập... bởi ngất ngây
Phút giây xưa giờ như vẫn còn đây
Tiếc cầu duyên hai ta giờ đã gãy

Nếu có lúc lòng ta chợt nhớ lại
Thì xin đừng quên kỷ niệm về nhau
Dù dòng đời thì cứ mãi trôi mau
Vẫn nhớ mãi ngày đôi ta chung bóng.

01/5/2014 (Hương Ngọc Lan)


Thứ Tư, 21 tháng 10, 2015

SAY

SAY

Quên đời trong chốc lát
Say để giết nỗi buồn
Nâng ly nào cùng cạn
Cho đời hết cô đơn


Nào hãy uống cùng ta
Ly đầy rồi lại cạn
Rót đi! vơi buồn chán
Kệ trời đất ngả nghiêng

Rượu tàn theo bóng đêm
Trăng tàn theo mây trắng
Men nào trong sâu thẳm
Nghiệt ngã đến chơi vơi

Say đi với đất trời
Kệ trăng kia hờn giận
Ta với ta bầu bạn
Men nồng với trăng khuya.

Hương Ngọc Lan


TÀN THU

TÀN THU

Trời cuối thu mây buồn mưa rả rích
Từng giọt sầu hay dòng lệ của ai
Gió lạnh lùng làm nỗi nhớ lắt lay
Cho ai thấy lòng ngậm ngùi nuối tiếc


Chiếc lá kia giờ đã xa biền biệt
Rơi về đâu để cây khóc nhớ thương
Không biết giờ lá còn chút vấn vương
Hay mê mãi đùa vui chân trời mới

Bao năm qua cây nghiêng mình chờ đợi
Mà lá kia quên không nhớ cội nguồn
Để cây ôm nỗi nhớ ..hắt hiu buồn
Tình dang dở giữa trời thu tuyệt vọng

Thôi xa rồi tình lạc vào cõi mộng
Hãy quên đi vương vấn để làm chi
Đông sẽ về băng phủ trái tim si
Cho không phải đắng cay tình tan vỡ

Hương Ngọc Lan



ƯỚC

ƯỚC

Ước một lần cùng anh ngồi trước biển
Được cùng nhau lặng ngắm ánh bình minh
Tựa kề vai nghe sóng biển tự tình
Nghe làn gió dịu dàng ngân khúc hát

Mình sẽ in dấu chân trần trên cát
Ngồi bên nhau xây mộng ước tương lai
Tay trong tay đi hết quãng đường dài
Dẫu mưa gió tình vẫn như biển rộng

Cánh hải âu nghiêng mình trong gió lộng
Mắt hải đăng chứng giám chuyện đôi ta
Dẫu tháng ngày mây nước có phôi pha
Nhưng chẳng thể xóa tan lời ước hẹn

Một lần thôi ước bên anh trọn vẹn
Câu đá vàng mình ghi khắc trong nhau
Dẫu rằng đời có cay nghiệt mai sau
Tình ta vẫn muôn đời như sóng biển

Hương Ngọc Lan


Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

CHO CON XIN

CHO CON XIN

Cho con xin quỳ bên chân Đức Phật
Sớm chiều nghe tiếng chuông mõ kệ kinh
Để tâm hồn thấy được ánh quang minh
Không vướng bận vòng tử sinh lẩn quẩn

Và con thấy tâm mình không u uẩn
Bởi đam mê phù phiếm của cuộc đời
Vì rằng đời là cõi tạm người ơi
Rồi tất cả sẽ vùi sâu đáy mộ

Cho con xin tỉnh thức câu giác ngộ
Lặng tâm hồn thanh thản chẳng sầu bi
Sớm tìm đường về với cõi vô vi
Mau giải thoát nghiệp trả vay vay trả

Cho con hiểu đời vô thường mộng ảo
Chốn ta bà lầm lũi giấc chiêm bao
Và cuộc đời ngắn ngủi chớp mắt thôi
Chỉ một nhịp thở ra buông tất cả.


Hương Ngọc Lan





NGỘ *

NGỘ

Thôi ta xin từ bỏ chốn thị phi
Bỏ cuộc tình chôn sâu trong dĩ vãng
Những yêu thương đem vùi vào quên lãng
Tìm đường về với cửa Phật từ bi

Nay nguyện lòng từ bỏ hết sân si
Cho tâm sáng tìm về nơi bến giác
Để thấy mình không như người đi lạc
Đứng chơ vơ lạc lõng chốn u minh

Giờ lắng lòng nghe tiếng kệ lời kinh
Để trả hết nghiệp vay trong bể khổ
Cho lòng thấy nhẹ nhàng câu giác ngộ
Thoáng phù vân trả lại hết cho đời


Hương Ngọc Lan