HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

NHỚ BIỂN

NHỚ BIỂN

Nha Trang ơi cả đời ta nhớ mãi
Gió thì thầm...
lời ân ái chiều hôm
Sóng dịu dàng...
choàng nhẹ vòng tay ôm
Làm ta thấm men tình say chếnh choáng


Cứ ngỡ rằng đến với nhau một thoáng
Nào ngờ đâu thiên thu mãi không quên
Để bây giờ đời cứ thấy buồn tênh
Cứ đau đáu ngóng trông về bên biển

Nha Trang ơi ước bên nhau lần nữa
Sẽ quyện hòa cho thỏa nỗi khát khao
Con sóng tình sẽ quấn quýt lấy nhau
Quên trời đất
quên tháng ngày qua vội

Nha Trang ơi dù cách xa vời vợi
Vẫn nhớ hoài làn hơi gió chiều xa
Sóng vỗ về lời yêu quá thiết tha
Ta nguyện mãi hướng về người - một hướng

Bảo Ngọc



Thứ Ba, 23 tháng 2, 2016

CÓ NHỮNG NGÀY

CÓ NHỮNG NGÀY !

Có những ngày em mặc áo tình nhân
Chiếc áo in bóng hình anh thuở đó 
Áo mong manh giấu tình em bé nhỏ
Của một thời ta say đắm bên nhau 

Có những ngày em thảng thốt đớn đau
Ký ức ngủ sâu chợt bùng lên ngọn lửa 
Mảnh ngực trần em nhói thêm lần nữa
Vỡ oà ra khi mưa gió đi qua 

Có những ngày... cuộc tình mới dần xa
Bóng bơ vơ bước chân về lạ lẫm 
Em hoang mang để buồn trôi chầm chậm 
An ủi mình như một giấc mơ hoang

Có những ngày... 
           .... những ngày... lại trôi qua
Chiếc áo xưa bây giờ không còn nữa
Trái tim ngoan tắt lịm dần ngọn lửa
Trong đêm dài ...em chợt nhận ra em...

HNL



Thứ Ba, 8 tháng 12, 2015

TIỄN ANH

TIỄN ANH

Chuyến xe nào đưa anh khỏi đời em

Trong đêm vắng chỉ mình em ở lại
Tiếng yêu thương vẫn như còn vọng mãi
Rằng hôm nào anh về lại bên em

Giấu lệ buồn rớt lặng lẽ trong đêm

Em cố nén không bật ra tiếng nấc
Và quay bước như vội vàng tất bật
Nở nụ cười để anh khỏi bận tâm

Nhưng trong lòng thì muối xác kim châm

Muốn giang tay ôm chầm anh ở lại
Tim nghẹn ngào sợ phải xa nhau mãi
Cứ ngập ngừng chẳng nói được điều chi

Thầm trách trời xui chi cảnh từ ly

Tiễn anh đi nhưng lòng nào có muốn
Bánh xe lăn mà sóng lòng trào cuộn
Lủi thủi về trên con phố đìu hiu

Buồn phận mình sao ngang trái trớ trêu

Hạnh phúc đến rồi đi trong một thoáng
Và mai đây trên đường đời quạnh vắng
Em nguyện lòng chờ đợi chỉ riêng anh

Bảo Ngọc



NỖI NHỚ

NỖI NHỚ

Em không biết mình phải làm gì nữa
Yêu thật nhiều nhưng sao giữ được anh?
Bởi cuộc tình là ảnh ảo mong manh
Vừa mới đó thoáng qua rồi xa cách

Nỗi nhớ anh len vào từng ngõ ngách
Tâm hồn em và khắp tận máu xương
Tim loạn hồi và cứ mãi vấn vương
Phút gặp gỡ trao nhau lời ân ái

Hơi ấm kia cứ như hoài lưu mãi 
Nụ hôn nồng tha thiết đã vội trao
Vòng tay nào siết chặt lấy vai nhau
Chung nhịp thở hơn ngàn lời muốn nói

Biết không anh đêm ngày em mòn mỏi
Mơ đến ngày ta lại được bên nhau
Được thêm lần tim hòa nhịp đập mau
Cho đêm vắng không còn hoài thổn thức

Xin nguyện ước được vẹn tròn hạnh phúc
Mình bên nhau dẫu đổi gió dời mây
Tựa kề nhau hồn say đắm ngất ngây
Cho trời đất cuồng quay men tình ái

Bảo Ngọc


Thứ Hai, 2 tháng 11, 2015

NẾU ...

NẾU ... 

Nếu một ngày... ta lỡ chạm mặt nhau
Anh có còn nhìn lại em không nhỉ
Có còn nhớ lời ái ân thủ thỉ
Thuở mặn nồng ta trao mộng yêu thương

Nếu một ngày... trên vạn lối muôn phương
Mình tình cờ trú chung cơn mưa đổ
Có không anh... ấp ôm bờ vai nhỏ
Mà một thời mình vai tựa kề vai

Nếu một ngày... chợt tỉnh giữa cơn say
Anh có không... tay đan tay siết chặt
Lòng ngậm ngùi nhớ làn môi ánh mắt
Khi nồng nàn say đắm nụ hôn trao

Nếu một ngày... thức giấc giữa canh thâu
Trái tim anh có nghẹn ngào nuối tiếc
Mối tình xưa giờ không còn tha thiết
Từng đêm về có trăn trở xót xa?!

Hương Ngọc Lan



ANH BẬN LẮM

ANH BẬN LẮM

Anh bận lắm... có phải không anh hỡi?!
Chẳng thời giờ để nhắn một dòng tin
Em đợi chờ mà anh vẫn lặng thinh
Mà hỏi mãi thì anh rằng "bận lắm"

Anh bận lắm... chẳng thời gian thăm hỏi
Quên cả lời chúc em giấc ngủ ngon
Quên hỏi thăm đã khỏi ốm hay còn
Hay cả những lời chúc nhau mỗi sáng

Anh bận lắm... việc anh không kể xiết
Chẳng thời giờ để gọi điện đêm đêm
Thời gian đâu mà dành dỗ môi mềm
Em đã lớn cứ tự lo em nhé

Anh đã nói rằng anh đây... bận lắm
Không thời giờ để gặp gỡ nhau đâu
Em chớ nên hờn dỗi khóc u sầu
Em hãy đợi đến khi nào anh rỗi

Anh bận lắm... quên cả lời nhắc nhở
Rằng đông về nhớ ủ ấm nha em
Chớ mãi mê làn gió quên buông rèm
Để vai nhỏ run run trong giá lạnh

Anh bận lắm ... em biết rồi... bận lắm
Nên em nào dám hờn trách anh đâu
Em đã khô những giọt lệ không màu
Nên anh hãy đừng bận tâm anh nhé

Cứ mặc em một mình thầm khe khẽ
Nói lời yêu với trăng, gió, mây, mưa
Rồi khi buồn em đứng tựa song thưa
Mà thầm nhủ... ừ... anh đang rất bận

Hương Ngọc Lan


Thứ Sáu, 23 tháng 10, 2015

CÁNH CÒ

CÁNH CÒ

Thương em vất vả tháng ngày
Gánh đời oằn nặng đôi vai chai sần
Yêu người chẳng tính thiệt hơn
Mà sao vẫn mãi cô đơn giữa đời

Cánh cò gặp bão chơi vơi
Lang thang cuối đất cùng trời tìm ai
Ngóng trông chờ đợi từng ngày
Ai người hiểu được để vay chút tình.


02/5/2014 (Hương Ngọc Lan)