Thứ Năm, 18 tháng 10, 2018
MƠ, CHÚT HƯƠNG XƯA
MƠ, CHÚT HƯƠNG XƯA vâng mai anh về tận mũi gió không em ở nơi ấy có người làm cho anh hạnh phúc em đoán được ngày này anh đừng bận lòng chi nữa Anh Cô ấy là tình yêu là say đắm em cánh hoa côi gió mưa vương gót hài lãng tử chẳng dối lừa hay ngụy biện cánh ngọc lan bên đường tả tơi đâu níu nỗi cánh thiên di mai anh về nơi mũi gió chỉ mơ một lần anh thoáng nhớ ... chút hương xưa BC. HNL
RỒI MAI ANH VỀ MŨI GIÓ
Bye, em yêu!
Rồi mai anh về mũi gió
xa em.
Anh về nơi đó
nơi không em.
Anh về với người con gái như em - dịu hiền
là người anh yêu
là người yêu anh
cũng như chúng mình yêu nhau vậy.
và
bên cô ấy, anh nhớ em
như
khi bên em, anh nhớ về cô ấy.
Dù em hay cô ấy
vòng ôm
nụ hôn
luôn bỏng cháy
luôn ấm nồng.
Anh
cô ấy
và em
- là tình yêu.
- là người yêu.
Thế có dối lừa,
có nguỵ biện không?!
Bye,
em yêu.
Mai anh về mũi gió!
Hatcatdieusinh
Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018
VÂNG ANH, EM DỪNG
VÂNG ANH, EM DỪNG
555
555
Vâng anh
em dừng
như ý nguyện của anh
biến mất khỏi đời anh như chưa từng tồn tại
anh chớ phải bận tâm
không cần phải đưa qua đẩy lại
tuy em dại khờ
nhưng không là người nông nỗi trong yêu đương
em dừng
như ý nguyện của anh
biến mất khỏi đời anh như chưa từng tồn tại
anh chớ phải bận tâm
không cần phải đưa qua đẩy lại
tuy em dại khờ
nhưng không là người nông nỗi trong yêu đương
anh cứ khước từ
trăm nghìn lần từ chối yêu thương
còn em vẫn là em
vẫn yêu anh
một tình yêu cả đời này bất tử
nhưng nếu anh vui
khi không em trên đường dài lữ thứ
thì dẫu có đọa đày
em cũng sẽ ra đi
trăm nghìn lần từ chối yêu thương
còn em vẫn là em
vẫn yêu anh
một tình yêu cả đời này bất tử
nhưng nếu anh vui
khi không em trên đường dài lữ thứ
thì dẫu có đọa đày
em cũng sẽ ra đi
vâng anh
em dừng
em sẽ là người nói tiếng từ ly
hãy để cho em
ôm ngực mình mà ngẩng đầu kiêu hãnh
hãy để cho em
cười nửa môi như cô nàng đỏng đảnh
cố ép tim mình
mà lạnh lùng chẳng cần nữa ... tình anh
em dừng
em sẽ là người nói tiếng từ ly
hãy để cho em
ôm ngực mình mà ngẩng đầu kiêu hãnh
hãy để cho em
cười nửa môi như cô nàng đỏng đảnh
cố ép tim mình
mà lạnh lùng chẳng cần nữa ... tình anh
vâng anh
em dừng
theo ý nguyện của anh
dẫu trái tim đau tựa như ai giẫm nát
dẫu nước mắt tuôn đêm từng đêm đắng chát
thì em cũng cam đành
để anh được an vui
em dừng
theo ý nguyện của anh
dẫu trái tim đau tựa như ai giẫm nát
dẫu nước mắt tuôn đêm từng đêm đắng chát
thì em cũng cam đành
để anh được an vui
HNL
Thứ Hai, 15 tháng 10, 2018
VÔ THƯỜNG
VÔ THƯỜNG
Khi phải tự mình vượt qua những nỗi đau
Qua bao đắng cay qua thăng trầm cuộc sống
Bỗng chợt thấy tim như khô cằn trống rỗng
Những lúc khóc cười chưa hẳn đúng với tâm
Rồi thấy chán chường và chỉ muốn lặng câm
Không thiết buồn vui, không giận hờn trách móc
Dẫu hợp hay tan cũng chẳng làm ta khóc
Trái tim chai lỳ trước kiếp số đa đoan
Khi phải tự mình bước qua những trái ngang
Bỗng thấy cuộc đời là vô thường mộng ảo
Và ta dửng dưng trước cuộc đời giông bão
Bình thản nhìn đời trôi vào cõi hư vô
Khi phải tự mình mang giữ trái tim khô
Tự mình gồng gánh những lo toan trăn trở
Thế sự đổi thay đời còn toàn mảnh vỡ
Thì chỉ riêng mình tự an ủi mình thôi
Rồi mang nỗi niềm thả theo nước mắt trôi
Một kiếp đa đoan cũng chỉ là hư ảo
Oán giận sầu bi làm bụi lem sắc áo
Danh lợi tình tiền một nhịp thở buông xuôi.
HNL
Khi phải tự mình vượt qua những nỗi đau
Qua bao đắng cay qua thăng trầm cuộc sống
Bỗng chợt thấy tim như khô cằn trống rỗng
Những lúc khóc cười chưa hẳn đúng với tâm
Rồi thấy chán chường và chỉ muốn lặng câm
Không thiết buồn vui, không giận hờn trách móc
Dẫu hợp hay tan cũng chẳng làm ta khóc
Trái tim chai lỳ trước kiếp số đa đoan
Khi phải tự mình bước qua những trái ngang
Bỗng thấy cuộc đời là vô thường mộng ảo
Và ta dửng dưng trước cuộc đời giông bão
Bình thản nhìn đời trôi vào cõi hư vô
Khi phải tự mình mang giữ trái tim khô
Tự mình gồng gánh những lo toan trăn trở
Thế sự đổi thay đời còn toàn mảnh vỡ
Thì chỉ riêng mình tự an ủi mình thôi
Rồi mang nỗi niềm thả theo nước mắt trôi
Một kiếp đa đoan cũng chỉ là hư ảo
Oán giận sầu bi làm bụi lem sắc áo
Danh lợi tình tiền một nhịp thở buông xuôi.
HNL
Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018
ĐỢI 2
ĐỢI ...2
Ta đợi người trong cả những giấc mơ
Mà cớ sao người vô tình không biết
Đợi một lần người trao lời tha thiết
Ấy vậy mà chỉ thinh lặng mênh mông
Ta đợi người từ tiền kiếp xa xăm
Đến kiếp này vẫn đợi trong vô vọng
Và ước ao một lần thôi dẫu mộng
Được bên người như mai trúc uyên ương
Ta đợi người như cỏ khát giọt sương
Sa mạc khô đợi mưa rào trút vội
Như vọng phu lưu truyền trong huyền thoại
Trọn một đời mãi mãi vẫn đợi mong
Ta đợi người người có thấu hay không?
Sao đành tâm người bỏ ta biền biệt
Như rũ bỏ cánh hoa tàn trên tuyết
Chết lạnh lùng trong băng giá cô đơn
Ta đợi người như đợi sự ban ơn
Để cứu rỗi một linh hồn tội lỗi
Dẫu đớn đau trong tủi hờn mòn mỏi
Bao luân hồi nguyện chờ đợi người thôi
HNL
GÓC KHUẤT ANH LÀ NỖI ĐAU EM
GÓC KHUẤT ANH LÀ NỖI ĐAU EM
là đúng anh à
em biết
trong tim anh đâu cần phải để chi góc thương hay "miền nhớ"
vì bởi xung quanh còn dập dìu những giai nhân tài tử
họ tự nguyện dâng tình
ân cần, khéo léo và yêu anh
"mảng rong rêu" cũng chỉ là một chấm xanh
điểm tô thêm đời anh sắc màu thi vị
"chiếc mặt nạ"* trắng đen anh cũng cho vào quên lãng
thì bảo chi rằng "chỉ mơ một chút ủi an"*
em biết hết rồi
tất cả cũng đã "sang trang"*
anh bỏ rơi em nhẹ nhàng như phủi đi hạt bụi
chẳng dám "tị hiềm"*
chỉ bất lực
nhìn anh bên người khác
rát cả linh hồn
tưởng ai cày xới nát con tim
anh vùi chi đời mình vào "dấu lặng"* không tên
khi xung quanh anh còn bao nhiêu người đang đợi
đúng đó anh ơi
"chữ yêu"* chỉ có trong thơ ca cổ tích
nên anh dễ dàng rũ bỏ và quên đi
anh vui với người
với từng con chữ vần họa gieo say
mang thả tình em "giạt trôi chốn mênh mông"* giông bão
bỏ lại riêng em
trong cõi người
lạc loài
chơi vơi
vô vọng nhớ
ngơ ngác
chán chường
tơi tả
lao đao
là đúng anh à
em nào dám "hiểu chi"* đâu
bởi tình anh trao đâu phải riêng em mà còn nhiều người khác nữa
"góc khuất"* của anh
là nỗi đau dìm đời em muôn thuở
tại em tự chuốc
tự ru
tự buộc mình vào giấc mộng yêu đương
để đến bây giờ em không biết phải làm sao
chỉ biết lặng im
gặm nhắm nỗi buồn
nhìn anh bên người khác
"trong anh hôm nay"*
chỉ em
là "đóa hồng phai nhạt"*
bận tâm làm gì
em lui rồi không vướng bước chân anh
HNL
* Thuydu
DẤU LẶNG
có miền nhớ nào đâu
trong góc tối tim anh
chỉ là mảng xanh rong rêu đã cũ
mặt nạ lạ, quen đi vào giấc ngủ
thật như đùa
mơ ủ chút ủi an
em biết rồi
tất cả vốn sang trang
tị hiềm chi
thêm đa mang, oằn nặng
anh vùi đời anh vào trong dấu lặng
câu thơ buồn
đóng cặn cạn trơ
chữ yêu ư!?
dường chỉ có trong thơ
nơi ngữ vần vu vơ…đi lạc
thả cuộc mình vào mông mênh trôi giạt
những đóa hồng trong anh…
tự phai nhạt lâu rồi
tìm hiểu chi em…góc khuất cuối đồi
Thuydu
là đúng anh à
em biết
trong tim anh đâu cần phải để chi góc thương hay "miền nhớ"
vì bởi xung quanh còn dập dìu những giai nhân tài tử
họ tự nguyện dâng tình
ân cần, khéo léo và yêu anh
"mảng rong rêu" cũng chỉ là một chấm xanh
điểm tô thêm đời anh sắc màu thi vị
"chiếc mặt nạ"* trắng đen anh cũng cho vào quên lãng
thì bảo chi rằng "chỉ mơ một chút ủi an"*
em biết hết rồi
tất cả cũng đã "sang trang"*
anh bỏ rơi em nhẹ nhàng như phủi đi hạt bụi
chẳng dám "tị hiềm"*
chỉ bất lực
nhìn anh bên người khác
rát cả linh hồn
tưởng ai cày xới nát con tim
anh vùi chi đời mình vào "dấu lặng"* không tên
khi xung quanh anh còn bao nhiêu người đang đợi
đúng đó anh ơi
"chữ yêu"* chỉ có trong thơ ca cổ tích
nên anh dễ dàng rũ bỏ và quên đi
anh vui với người
với từng con chữ vần họa gieo say
mang thả tình em "giạt trôi chốn mênh mông"* giông bão
bỏ lại riêng em
trong cõi người
lạc loài
chơi vơi
vô vọng nhớ
ngơ ngác
chán chường
tơi tả
lao đao
là đúng anh à
em nào dám "hiểu chi"* đâu
bởi tình anh trao đâu phải riêng em mà còn nhiều người khác nữa
"góc khuất"* của anh
là nỗi đau dìm đời em muôn thuở
tại em tự chuốc
tự ru
tự buộc mình vào giấc mộng yêu đương
để đến bây giờ em không biết phải làm sao
chỉ biết lặng im
gặm nhắm nỗi buồn
nhìn anh bên người khác
"trong anh hôm nay"*
chỉ em
là "đóa hồng phai nhạt"*
bận tâm làm gì
em lui rồi không vướng bước chân anh
HNL
* Thuydu
DẤU LẶNG
có miền nhớ nào đâu
trong góc tối tim anh
chỉ là mảng xanh rong rêu đã cũ
mặt nạ lạ, quen đi vào giấc ngủ
thật như đùa
mơ ủ chút ủi an
em biết rồi
tất cả vốn sang trang
tị hiềm chi
thêm đa mang, oằn nặng
anh vùi đời anh vào trong dấu lặng
câu thơ buồn
đóng cặn cạn trơ
chữ yêu ư!?
dường chỉ có trong thơ
nơi ngữ vần vu vơ…đi lạc
thả cuộc mình vào mông mênh trôi giạt
những đóa hồng trong anh…
tự phai nhạt lâu rồi
tìm hiểu chi em…góc khuất cuối đồi
Thuydu
DẤU LẶNG
đúng
em biết
trong tim anh
em đâu còn nơi góc thương hay miền nhớ
bởi quanh anh dập dìu những giai nhân
hiến dâng và tự nguyện
em
chỉ là chấm nhỏ điểm tô đời anh thêm sắc màu thi vị
chiếc mặt nạ đã rơi
thì bảo chi rằng chỉ mơ chút ủi an
em biết
tất cả sang trang
nhẹ nhàng như phủi đi hạt bụi
chẳng dám tị hiềm
chỉ bất lực
nhìn anh bên người
rạt linh hồn
tưởng ai cày xới nát con tim
em vùi đời vào dấu lặng không tên
chữ yêu chỉ có trong thơ ca cổ tích
nên người dễ dàng rũ bỏ
quên đi
anh vui với người
từng con chữ vần họa gieo say
mang thả tình em giạt trôi chốn mênh mông giông bão
bỏ lại em
trong cõi người
lạc loài
chới với
vô vọng
ngác ngơ
chán chường
tơi tả
lao đao
nhớ
đúng
nào dám hiểu chi đâu
bởi tình trao đâu phải riêng em mà còn nhiều người khác
góc khuất anh
là nỗi đau dìm đời em muôn thuở
em tự chuốc
tự ru
tự buộc mình vào yêu đương giấc mộng
để đến bây giờ không biết phải làm sao
chỉ lặng im
nhìn
em
đóa ngọc lan phai tàn
héo úa
không vướng bước chân anh
BC
Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018
NGƠ NGÁC
NGƠ NGÁC
giá bây giờ người biết
tim ta cạn máu rồi
hồn phai mòn đắng chát
giữa rách nát tả tơi
giá bây giờ người hiểu
tim ta đau rã rời
yêu người trong vô vọng
xác thân gầy xanh xao
ta bàng hoàng ngơ ngác
chẳng hiểu tình sao phai
môi mới nồng hơi ấm
mà giờ tựa khói bay
có phải ta khờ dại
nên vuột mất yêu thương
giờ lịm sầu tê tái
tan nhạt nhòa như sương
cuộc tình rồi cũng chết
chẳng thể nào khác hơn
và tim ta cũng chết
bên cuộc đời xác xơ
LĐN. HNL
giá bây giờ người biết
tim ta cạn máu rồi
hồn phai mòn đắng chát
giữa rách nát tả tơi
giá bây giờ người hiểu
tim ta đau rã rời
yêu người trong vô vọng
xác thân gầy xanh xao
ta bàng hoàng ngơ ngác
chẳng hiểu tình sao phai
môi mới nồng hơi ấm
mà giờ tựa khói bay
có phải ta khờ dại
nên vuột mất yêu thương
giờ lịm sầu tê tái
tan nhạt nhòa như sương
cuộc tình rồi cũng chết
chẳng thể nào khác hơn
và tim ta cũng chết
bên cuộc đời xác xơ
LĐN. HNL
Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018
EM KHÔNG BIẾT
EM KHÔNG BIẾT
em không biết mình có thể còn buồn hơn được nữa?
từ khi anh buông lơi tiếng chia lìa
em bàng hoàng
thảng thốt
rã rời đau
nghe vỡ nát
tim dường như xát muối
em không biết giờ phải làm gì nữa?
mím môi mình
bật máu
nước mắt cũng chẳng thôi tuôn
tay vuốt tay mòn hết cả xuân thì
vẫn ngác ngơ giữa cuộc tình tan hoang đổ nát
anh dẫm tình em
đem vùi vào gam màu mây xám
giông bão ngoài trời
mà tận cõi lòng nghe xơ xác tả tơi
bấu víu thinh không
bầm rát đôi tay
vẫn không níu nỗi chút duyên thừa
dấu yêu tuột mất
rạc linh hồn
em lao đao ngã quỵ
em không biết mình có thể còn buồn hơn được nữa?
trong đau đớn kiệt cùng
nửa linh hồn đã vất vưỡng chết non
em lơ ngơ
hoang dại
tự khóc tự cười
và bất lực
nhìn anh dần xa khuất
em không biết mình có thể còn buồn hơn được nữa ?
em không biết giờ phải làm gì nữa?
em không biết ...
em không biết ...
LĐN
em không biết mình có thể còn buồn hơn được nữa?
từ khi anh buông lơi tiếng chia lìa
em bàng hoàng
thảng thốt
rã rời đau
nghe vỡ nát
tim dường như xát muối
em không biết giờ phải làm gì nữa?
mím môi mình
bật máu
nước mắt cũng chẳng thôi tuôn
tay vuốt tay mòn hết cả xuân thì
vẫn ngác ngơ giữa cuộc tình tan hoang đổ nát
anh dẫm tình em
đem vùi vào gam màu mây xám
giông bão ngoài trời
mà tận cõi lòng nghe xơ xác tả tơi
bấu víu thinh không
bầm rát đôi tay
vẫn không níu nỗi chút duyên thừa
dấu yêu tuột mất
rạc linh hồn
em lao đao ngã quỵ
em không biết mình có thể còn buồn hơn được nữa?
trong đau đớn kiệt cùng
nửa linh hồn đã vất vưỡng chết non
em lơ ngơ
hoang dại
tự khóc tự cười
và bất lực
nhìn anh dần xa khuất
em không biết mình có thể còn buồn hơn được nữa ?
em không biết giờ phải làm gì nữa?
em không biết ...
em không biết ...
LĐN
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




