HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2019

KHÔNG TÊN 48

KHÔNG TÊN 48

đông sang chưa sao mưa còn nặng hạt
cây bàng già đã trút lá trơ cây
tháng mười hai trời còn mưa rơi lạc
có phải vì muốn níu một chút Thu

ta xa người chẳng biết mấy mùa ngâu?
bao mùa trăng, cây mấy lần thay lá
phố nhỏ xưa giờ chia thêm trăm ngả
mà bóng người vẫn biền biệt xa xăm

chắc phố buồn nên phố cũng lặng câm
ta lẩn thẩn nên loay hoay lạc bước
lơ ngơ giữa những bộn bề sau trước
hắt hiu đời trong quên nhớ nhớ quên

đông sang chưa mà phố buồn hiu quạnh
hay bởi vì ta đang quá cô đơn
nên gió nhẹ cũng làm lòng se lạnh
và mưa về nghe tê tái thêm hơn

LĐN



Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

ĐẮNG



ĐẮNG
đắng
như hồn đắng
phố xưa 
tan tác sầu
quên
vò võ canh thâu
đến - đi
lặng lẽ
xót
nhạt
phai
cô quạnh
còn gì rao bán
chia
quên cả nụ cười
tim lịm chết
niềm yêu bấn loạn
tương lai
còn đâu mù mịt
người đi
nửa linh hồn chết
thân xác rã rời
lây lất sống
trống không
rơi
tơi tả
TBC


RƠI

RƠI ...
chiều
rơi
hạt nắng còn lại
ngoài kia
lang thang mê mải
chậm đếm thời gian
...
hoàng hôn
rơi
hạt mưa, đậu trên lá
nhịp sống đi - về hối hả
tim thổn thức
chờ mong
...
cõi lòng
chợt trăn trở
những ngôn từ khó nói
ngổn ngang
tê tái
nặng sầu
...
chơi vơi
gởi hồn theo thơ
nhạt
muộn phiền trôi dạt muôn nơi
gói ưu tư theo cánh chim trời
...
yêu thương
đến, đi
lòng quặn thắt
nỗi niềm se sắt tâm can
tim vụn vỡ giữa chiều tàn
...
TBC



Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2018

NGƯỜI ĐÀN BÀ

NGƯỜI ĐÀN BÀ
Người đàn bà...
đứng nhìn nhánh sầu đâu
Trong gió mưa phải oằn mình tơi tả
Chợt thấy giống đời mình sao nghiệt ngã
Biết hôm nào 
tìm được ánh vầng dương

Người đàn bà 
ôm trọn mối đau thương
Bởi trái tim
đôi lần 
mang thương tổn 
Đôi khi muốn 
chối bỏ đời 
chạy trốn
Đi về miền đất lạ 
chốn xa xăm

Người đàn bà
với đôi mắt quầng thâm
Đêm từng đêm khóc phận mình dang dở
Gió tứ phương
che bên nào cũng hở
Lạnh vai gầy
lạnh cả trái tim côi

Người đàn bà
đêm khát một bờ môi
Khát vòng tay trên đường chiều nhạt nắng
Gánh đa đoan trong cõi
 đời thầm lặng
Khoác phong trần
lỡ kiếp 
đàn bà - em

Hương Ngọc Lan


“Người đàn bà”*…
nào muốn lấm lem
Nhưng cuộc đời đem bao giông bão

Cố chứng minh mệnh đề nghịch đảo
Nhưng chỉ là 
huyền hão mà thôi

Tận vực sâu 
người đàn bà đã cố nhoi
Sao phần số 
cứ cút côi 
“tơi tả”*
Bao lần cố đứng lên 
bao lần lại ngã
Người đàn bà 
vật vã 
giữa đời không

Tình yêu ư!? 
có phải là cuộc đi rong
Người đàn bà đợi mong hoài…không thấy
Chờ đợi điều gì 
nơi ấy?
Thời gian càng… 
hằn tấy vết đau

“Người đàn bà đêm khát”* 
chờ được trao
Cho nhau tất cả những gì từ... lâu giữ cất
Ừ! 
Thì cần gì được mất
“Gánh đa đoan”* 
vương vất tự lâu rồi.

(*Hương Ngọc Lan)
Thuydu

RU TÌNH 5

RU TÌNH 5

ta ngẩn ngơ như cánh chim lạc bạn
ngược đường chiều mang nặng nỗi niềm riêng
gió mưa làm đôi cánh nhỏ chao nghiêng
tim run rẩy, co ro trong giông bão

ta lẻ loi cánh vạt đêm khắc khoải
mãi riêng mình in bóng nước liêu xiêu
chẳng còn gì ngoài một nỗi hắt hiu
lây lất sống qua năm dài tháng rộng

ta - chiếc bóng vật vờ trong cõi mộng
cố tìm đường len vào giấc mơ anh
anh hững hờ, bóng lại quá mong manh
nên cứ mãi hoài bơ vơ khắc khoải

rồi lặng lẽ với cuộc đời ngang trái
se sắt lòng trăn trở nhớ miên man
mỏi mòn rơi giữa đổ nát hoang tàn
trong quạnh quẽ vùi chôn niềm khao khát

và khoắt khuây ôm cõi lòng tan nát
vương bên đời mãi một nỗi bâng khuâng
gói sầu thương nhẹ bước trên đường trần
như phiến đá vạn kiếp sầu rêu phủ

Hương Ngọc Lan


Tình ru

Tình ơi hởi…khúc ru nào là đủ

ru ta vào giấc ngủ giá băng
một lời thôi xin cho được trối trăn
đêm ăn năn đợi chờ mùa xám hối

người lẻ loi riêng ta thì một lối
lầm lủi đi trong bóng tối đoạ đày
tìm nhớ thương, tìm chút hình hài
sao tháng ngày mãi xa thăm thẳm

người chiếc bóng ta buồn thắm đẫm
giấc mơ ư? chỉ tẩm nỗi buồn đau
hỏi liệu rằng có được ngày sau
hay lại rơi…chênh chao…khắc khoải

ta vốn mà chỉ là dòng chảy
trôi lang thang trong dải ngân hà
xin người đừng một phút mặn mà
rồi chỉ là phù du ngang trái

trái tình người ta nào dám hái
bởi huyệt sâu chờ chực đợi ta
ngày mai này nơi bãi tha ma
bia mộ ta thời gian rêu phủ

Duthuymiengiang

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

KHÔNG TÊN 46

KHÔNG TÊN 46

Đã bao mùa ký ức cũng phôi phai
Bạc thời gian đong đầy trên mái tóc
Lối về xưa giờ rêu phong ẩm mốc
Chiếc lá vàng bay theo gió bơ vơ

Chiều âm thầm con sóng nhỏ ngẩn ngơ
Bao niềm đau chỉ riêng mình mang nặng
Mấy mùa qua bên dòng đời bình lặng
Trôi lững lờ nên dang dở câu thơ

Bước lê dài lạc lõng cả trong mơ
Yêu thương cũ bỗng trở thành vụn dại
Người đã quên - người thì còn mê mải
Câu ân tình hóa cổ tích xa xưa

Đã bao mùa năm tháng vẫn nhẹ đưa
Cuốn tim ai lạc trôi vào quên lãng
Dấu tích xưa cũng chìm theo dĩ vãng
Khẳng khiu đời nương tựa bóng câu kinh

HNL




YÊU LẦN NỮA

YÊU LẦN NỮA

Đêm nằm một mình trăn trở
Miên man tiếng gió lào xào
Ngỡ lời yêu tự thuở nào
Nhẹ ru hồn ta ngây ngất

Lời xưa giờ còn hay mất
Sao tim như sóng cồn cào
Ngóng chờ người tận nơi nao
Chợt lòng dậy lên bão tố

Đêm nay nương nhờ mây gió
Chuyển dùm ta đến trao người
Làn môi ánh mắt nụ cười
Và lời yêu thương lắm lắm

Phút giây bên nhau say đắm
Kiếp này chẳng thể nào quên
Dẫu rằng còn lắm chông chênh
Nhưng lòng hằn in mãi mãi

Vẫn biết tuy còn xa ngái
Nhưng tình khắc cốt ghi tâm
Một phút cũng thành trăm năm*
Luân hồi nguyện yêu lần nữa 

Hương Ngọc Lan