HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2019

KHÔNG TÊN 3

KHÔNG TÊN 3

Người đàn bà mang gương mặt thời gian.
Của những xúc cảm yêu thương bị vùi quên vào năm tháng.
Những mùa gió nổi
Những mùa trăng mới.
Những lần yêu vội
Những mùa ngóng đợi...
và những tháng ngày nông nỗi
Ký ức ùa về phơi phới, mùi hương còn nóng hổi những nụ hôn.
... nồng nàn

Người đàn bà mang gương mặt của thời gian.
Ngắm mình trong gương... ước mùa xuân qua thật chậm...
Vệt son còn ấm...
Mầm cỏ còn xanh.
Chỉ có thời gian là mong manh...
Chiếc áo xanh mỏng mảnh...
Canh cánh ôm trong lòng những ngạo nghễ màu thời gian...!
Người đàn bà... đa đoan.

VT. HNL 


RU TÌNH 7

RU TÌNH 7
🍷🍷🍹🍹

ta buông
sợi tóc dại khờ
gửi về phương ấy... đợi chờ ngày xưa
nương làn khói thuốc ban trưa
buông vào cơn gió... nhẹ đưa trả người

ta buông lơi cả nụ cười
hồn ta rêu phủ
nên... lười... yêu thương
sắc hình nhòa nhạt phai hương
chỉ còn đọng lại... giọt sương tự tình

âm thầm trong cõi lặng thinh
đơn côi
chiếc bóng
một mình
riêng mang
đắng cay duyên phận lỡ làng
dòng đời trầm mặc phủ phàng đa đoan

ta về
buông
tiếng thở than
say

một kiếp miên man
ru tình

HNL


Thứ Năm, 25 tháng 7, 2019

GIÃ BIỆT

GIÃ BIỆT

ta lui về với góc nhỏ riêng ta
nơi chỉ có mây trời, trăng và gió
và chỉ riêng một mình ta ở đó
sống lặng thầm bên chiếc bóng của ta

giã biệt người ta rời chốn xa hoa
xin lánh xa những thị phi lừa dối
trốn cuộc đời đầy sân si rắm rối
tìm đường về nương náo cửa từ bi

ta trở về nơi ta đã ra đi
ngồi bên song đợi ánh trăng ngày cũ
bậc thềm xưa giờ kín rong rêu phủ
tay lần tràng lòng thầm nhẫm câu kinh

cố nương nhờ thân xác chốn vô minh
chờ qua hết kiếp phù sinh cõi tạm
nhìn đời như khói lam chiều ảm đạm
thoảng nhẹ nhàng giữa tĩnh lặng thinh không

HNL

Thứ Hai, 22 tháng 7, 2019

ĐIỀU ƯỚC

ĐIỀU ƯỚC

Mệt quá rồi...
em mệt lắm lắm... anh ơi
Những chuyện áo cơm đêm ngày lo chưa đủ
Tất bật sớm trưa... cho con tròn giấc ngủ
Vừa làm mẹ hiền, em còn phải làm cha

Có một đôi lần em muốn bỏ đi xa
Tất cả lo toan mặc trời cao lo liệu
Nhưng phải làm sao..?
khi con thơ chưa hiểu
Bão tố cuộc đời... mẹ chúng phải đa mang

Không biết khi nào qua hết cảnh trái ngang
Thật sự giờ đây...
... em không còn sức nữa
Chỉ ước sao...
được bên anh gối đầu vai tựa
Và được trải lòng khóc như đứa trẻ con

Em mệt thật rồi...em mệt quá... anh ơi
Trái tim rách bươm trước cuộc đời cay nghiệt
Bao yêu thương, vừa mới ươm
bỗng bây giờ ly biệt
Cô đọng nỗi sầu, nặng linh hồn, nghe dạ tái tê

Em mệt quá rồi... ước gì được có anh bên
Gục vào lòng anh... em dỗi hờn, tỉ tê thút thít
Để được anh ôm và dỗ dành như lúc còn con nít
Được hôn nhẹ nhàng, lau nước mắt... thế là quên

Mệt quá rồi... em mệt thật đó... anh ơi
Ước nằm lòng anh, được nghe hát ru say giấc ngủ
Trong tay anh em hồn nhiên chẳng còn ũ rũ
Bởi có anh rồi,
anh lo lắng chở che

Hương Ngọc Lan



XUÂN VÀ MẸ

XUÂN VÀ MẸ

Hơn ba mươi năm con biết đến mùa xuân
Là ngần ấy năm con chưa từng bên Mẹ
Đang ở nơi nào có nhớ con không Mẹ?
Có tự hỏi lòng...
... con giờ sống ra sao?

Bao mùa xuân rồi Mẹ có hạnh phúc không?
Mẹ đang ở đâu? ... xa hay gần con vậy?
Có khi nào chợt nhớ về ngày xưa ấy
Cái ngày mà...
Mẹ thắt lòng, "vượt biển mồ côi"?

Hơn ba mươi năm... dòng đời cứ mãi trôi
Và mỗi lần xuân về lòng con thật khó tả
Cảm giác bùi ngùi khi nhìn người người hối hả
Trước đêm giao thừa
vội vã trở về
bên cha mẹ yêu thương

Hơn ba mươi năm rồi
con chưa biết đón xuân quê hương
Mà có quê đâu mà về... phải không Mẹ?
Nên con ghét ngày xuân cũng vì bởi lẽ
Thấy thật đắng lòng khi người ta hỏi... quê đâu?

Hơn ba mươi năm rồi...
mỗi độ xuân về... con thấy dửng dưng...
Chẳng thấy vui...
cũng không buồn...
và không còn xúc cảm...
Chỉ thắp hương nguyện cầu... với các vì sao xa thăm thẳm
Xin chiếu an bình xuống đời...
và...
mang đến...
cho Mẹ của con

(Dẫu có thế nào nào thì... Mẹ vẫn là...
Mẹ của con thôi).

Hương Ngọc Lan


MẸ

MẸ

Chưa bao giờ con viết trọn bài thơ về Mẹ
Bởi chẳng đủ ngôn từ ... kể hết về lòng Mẹ bao la
Mẹ - người đàn bà cả đời hứng giông bão phong ba
Che chở các con, nhẹ nhàng nâng niu từng bước

Mẹ - người đàn bà chẳng quản nhọc nhằn để vẹn toàn sau trước
Tóc trắng hết cả đầu, đôi má cóp, da nhăn
Người mà đêm ngày vượt qua những khó khăn
Dù lòng có đói, vẫn mỉm cười cho các con no ấm

Mẹ - từ lúc sinh con ra cho đến khi mắt nhắm
Hy sinh cuộc đời chỉ đổi lấy nụ cười trẻ thơ
Mẹ - bờ vai gầy run run theo nhịp võng ầu ơ
Thấy con khôn lớn là thấy mình hạnh phúc

Chưa bao giờ con viết trọn bài thơ về Mẹ
Bởi chẳng thể nào nói hết được sự hy sinh
Mẹ đẹp hơn cả trăm ngàn đóa hồng xinh
Người đàn bà - trái tim vĩ đại hơn mặt trời rực rỡ

Con chưa thể nào viết trọn bài thơ về Mẹ
Và cũng chưa biết nói thế nào 

rằng
con yêu Mẹ
Mẹ ơi

Hương Ngọc Lan


Thứ Năm, 18 tháng 7, 2019

ANH CÓ VỀ?

ANH CÓ VỀ?
Nhạc: Tăng Duy Sang
Lời: Hương Ngọc Lan 
DOP: Sang Tăng
trình bày: Danny Tăng

Có bao giờ anh về với Mỹ Tho
Thăm phố nhỏ nép bên dòng sông vắng
Chân dạo bến Lạc Hồng đầy hoa nắng
Ngắm chiều tà trên con sóng Tiền Giang

Cùng hòa mình với mây gió mênh mang
Cầu Rạch Miễu nối hai bờ sông nước
Giếng Nước xưa vẫn vẹn tình sau trước
Hàng liễu buồn nghiêng soi bóng đợi trăng

Vĩnh Tràng chiều xa vọng tiếng chuông ngân
Đưa ta về miền hư không tĩnh lặng
Câu vọng cổ: "Dẫu gừng cay muối mặn"
Thay lời rằng đừng quên nhé ...Thới Sơn

Có bao giờ anh về với Mỹ Tho
Thăm cô gái nhỏ diễm kiều mơ mộng
Nụ cười ai sẽ làm anh lóng ngóng
Khi xa rồi lòng chợt thấy vấn vương

Hương Ngọc Lan