XÁC HOA
Cánh bằng lăng rơi đầy trên lối vắng
Màu hoa buồn làm chiều cũng buồn lây
Một góc trời phủ tím ngắt màu mây
Lối quen cũ cũng không còn ai bước
Chiều nhạt nắng một cánh chuồn say khướt
Mãi lang thang tìm chẳng thấy đường bay
Cứ lượn vòng rồi đờ đẫn men say
Nên gục ngã bên xác hoa tím rụng
Con phố nhỏ bỗng thênh thang lớn rộng
Đường đi về sao thấy lạ bước chân
Cơn gió chiều làm lòng thấy bâng khuâng
Nghe trống vắng trong con tim bé nhỏ
Tiếng yêu thương người còn đang bỏ ngỏ
Sao bây giờ gió cuốn mất đi đâu
Để cho ai chất chứa nỗi u sầu
Tim vụn vỡ như xác hoa trong gió.
Hương Ngọc Lan (145)
Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2015
Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015
KÝ ỨC THÁNG TƯ
KÝ ỨC THÁNG TƯ
Tháng Tư về mang theo ký ức xưa
Của một thuở hào hùng trong khói lửa
Cả đất nước đồng lòng một chọn lựa
Giải phóng Sài Gòn, thống nhất Bắc Nam
Của một thuở hào hùng trong khói lửa
Cả đất nước đồng lòng một chọn lựa
Giải phóng Sài Gòn, thống nhất Bắc Nam
Tháng Tư về thơm mùi bếp khói lam
Bà Mẹ quê vui mừng ngày chiến thắng
Dẫu vẫn còn những hy sinh thầm lặng
Nhưng sá gì ... miễn đất nước được vinh quang
Bà Mẹ quê vui mừng ngày chiến thắng
Dẫu vẫn còn những hy sinh thầm lặng
Nhưng sá gì ... miễn đất nước được vinh quang
Tháng Tư về khúc khải hoàn dội vang
Rợp cờ hoa nhuộm thêm vàng cho nắng
Cả nước hợp ca... bài ca chiến thắng
"Tiến về Sài Gòn giải phóng thành đô"(*)
Rợp cờ hoa nhuộm thêm vàng cho nắng
Cả nước hợp ca... bài ca chiến thắng
"Tiến về Sài Gòn giải phóng thành đô"(*)
Tháng Tư về được độc lập tự do
Mới đó mà bốn mươi năm thống nhất
Dân tộc ta vẫn kiên trung bất khuất
Chung tay một lòng cùng xây đắp tương lai
Mới đó mà bốn mươi năm thống nhất
Dân tộc ta vẫn kiên trung bất khuất
Chung tay một lòng cùng xây đắp tương lai
Mãi là tháng Tư ... chẳng thể nhạt phai
Dẫu trăm năm vẫn nhớ hoài ngày ấy
Khi nhắc đến lòng tự hào biết mấy
Khí thế hào hùng sử sách vẫn còn ghi.
Dẫu trăm năm vẫn nhớ hoài ngày ấy
Khi nhắc đến lòng tự hào biết mấy
Khí thế hào hùng sử sách vẫn còn ghi.
Hương Ngọc Lan (164)
ĐÊM LẶNG
ĐÊM LẶNG
Sương khuya phủ ướt mảnh trăng gầy
Côn trùng rả rít với cỏ cây
Nỉ non tiếng dế thầm gọi bạn
Mà sao lại thấy sóng mắt cay
Không biết bây giờ ai có hay
Đêm đêm thao thức suốt canh dài
Giọt sầu trăn trở trong đêm vắng
Nửa hồn lịm chết … nửa lất lây
Người bảo tình ta… mảnh ghép đôi
Nửa vầng trăng khuyết… nửa trăng côi
Dù xoay hướng khác hoài vẫn nhớ
Nhạt ánh trăng sầu khuyết lẻ loi
Nhưng nay tình đã mãi vời xa
Lời xưa nguyện hứa cũng phôi pha
Phải chăng người đắm say trăng khác?
Bỏ lại đêm dài… ta với ta!!!...
Hương Ngọc Lan
Sương khuya phủ ướt mảnh trăng gầy
Côn trùng rả rít với cỏ cây
Nỉ non tiếng dế thầm gọi bạn
Mà sao lại thấy sóng mắt cay
Không biết bây giờ ai có hay
Đêm đêm thao thức suốt canh dài
Giọt sầu trăn trở trong đêm vắng
Nửa hồn lịm chết … nửa lất lây
Người bảo tình ta… mảnh ghép đôi
Nửa vầng trăng khuyết… nửa trăng côi
Dù xoay hướng khác hoài vẫn nhớ
Nhạt ánh trăng sầu khuyết lẻ loi
Nhưng nay tình đã mãi vời xa
Lời xưa nguyện hứa cũng phôi pha
Phải chăng người đắm say trăng khác?
Bỏ lại đêm dài… ta với ta!!!...
Hương Ngọc Lan
Thứ Tư, 8 tháng 4, 2015
ĐIỆP KHÚC MÙA HẠ
ĐIỆP KHÚC MÙA HẠ
Tháng tư về mang theo trời mùa Hạ
Nắng hanh vàng oi ả đốt lòng ai
Để cánh diều băng theo gió xa bay
Trên góc phố cây bằng lăng nở muộn
Nắng hanh vàng oi ả đốt lòng ai
Để cánh diều băng theo gió xa bay
Trên góc phố cây bằng lăng nở muộn
Chợt tỉnh giấc chú ve sầu luống cuống
Vội ôm đàn gảy lên khúc tình ca
Đám dế mèn hòa tiếng hát thiết tha
Cây phượng cũng thắp lên vài đốm lửa
Vội ôm đàn gảy lên khúc tình ca
Đám dế mèn hòa tiếng hát thiết tha
Cây phượng cũng thắp lên vài đốm lửa
Mùa Hạ đến cây sò đo rực rỡ
Đóa sen hồng ngào ngạt quyện hương bay
Cơn gió chiều lồng lộng khiến mắt cay
Lòng chợt nhớ thuở tan trường chung bước
Đóa sen hồng ngào ngạt quyện hương bay
Cơn gió chiều lồng lộng khiến mắt cay
Lòng chợt nhớ thuở tan trường chung bước
Ngày xưa ấy cơn mưa rào chợt ướt
Hai mái đầu chung một chiếc lá sen
Bỗng thẹn thùng ánh mắt lỡ chạm nhau
Tim bối rối ... tay buông rơi chiếc lá
Hai mái đầu chung một chiếc lá sen
Bỗng thẹn thùng ánh mắt lỡ chạm nhau
Tim bối rối ... tay buông rơi chiếc lá
Ngày xưa ấy đến bây giờ xa quá
Dòng thời gian xô đẩy lạc mất nhau
Giờ mỗi lần Hạ đến thấy xôn xao
Gom ký ức dệt dòng thơ thương nhớ
Dòng thời gian xô đẩy lạc mất nhau
Giờ mỗi lần Hạ đến thấy xôn xao
Gom ký ức dệt dòng thơ thương nhớ
Hương Ngọc Lan
HẠ CHỜ
HẠ CHỜ
Hạ về chưa mà bằng lăng rực tím
Cây phượng già cũng lác đác ra hoa
Phố nghiêng mình chờ cơn gió xa xa
Chú ve nhỏ bắt đầu ngân tiếng hát
Hạ về chưa mà cánh diều xơ xác
Xin chuyển dùm lời yêu đến phương xa
Rằng phố buồn vì thiếu bước ai qua
Mái trường cũ có người đang ngóng đợi
Từ hạ ấy Người khuất xa vời vợi
Nâng phiếm đàn dạo khúc hát từ ly
Nắng hanh vàng buồn tiễn bước chân đi
Người ở lại mang nỗi buồn câm nín
Bao năm qua đem niềm riêng chôn kín
Tìm vui trong từng ánh mắt trẻ thơ
Nhưng mỗi mùa Hạ đến lại ngẩn ngơ
Lại nhớ đến lời nguyện thề năm cũ
Giờ tóc đã vương bụi mờ sương phủ
Vẫn âm thầm chờ nhịp bước chân ai
Đợi Người về ru lại khúc tình say
Dẫu một thoáng tim cũng thôi khắc khoải.
Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014
VU VƠ VALENTINE
VU VƠ VALENTINE
valentine lần này... là đã mấy mùa rồi anh?
em lại chỉ riêng em
vẫn cô đơn
âm thầm
và… nhớ
lặng lẽ ra
lặng lẽ vào
rồi nén từng tiếng thở
ước mơ xa vời
thêm một lần nghe anh nói lời yêu
em lại chỉ riêng em
vẫn cô đơn
âm thầm
và… nhớ
lặng lẽ ra
lặng lẽ vào
rồi nén từng tiếng thở
ước mơ xa vời
thêm một lần nghe anh nói lời yêu
thời gian trôi dần... bao mùa yêu đến ru đêm
tất bật lo toan
ngỡ đã nhạt phai và quên đi ngày tháng
độc bước
lẻ loi
chỉ mình em trên lối về tối sáng
mái tóc cũng bạc màu
nhưng chưa phút nào thôi nhung nhớ về anh
tất bật lo toan
ngỡ đã nhạt phai và quên đi ngày tháng
độc bước
lẻ loi
chỉ mình em trên lối về tối sáng
mái tóc cũng bạc màu
nhưng chưa phút nào thôi nhung nhớ về anh
valentine lần này
em tự vẽ cho mình đôi mắt long lanh
để giấu che nỗi đau
vu vơ hát ru trái tim mình yên ngủ
cố tình quên đi dấu yêu của những mùa xưa cũ
nhưng chợt thấy bồi hồi
khi vô tình nghe lại bản nhạc quen
em tự vẽ cho mình đôi mắt long lanh
để giấu che nỗi đau
vu vơ hát ru trái tim mình yên ngủ
cố tình quên đi dấu yêu của những mùa xưa cũ
nhưng chợt thấy bồi hồi
khi vô tình nghe lại bản nhạc quen
valentine lần này em lại vẫn chưa quên
ở tận phương nao
anh có bao giờ thoáng vu vơ nỗi nhớ
ngàn vạn mùa yêu
dẫu chân đã bước qua trăm ngõ
sao cũng không thể nào ngăn em nhớ về anh.
ở tận phương nao
anh có bao giờ thoáng vu vơ nỗi nhớ
ngàn vạn mùa yêu
dẫu chân đã bước qua trăm ngõ
sao cũng không thể nào ngăn em nhớ về anh.
BC.HNL
Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014
MƯA ĐÔNG NHỚ ANH
MƯA ĐÔNG NHỚ ANH
Hết mùa Đông anh yêu về nhé
Em chờ anh đất mẹ Mỹ Tho
Cùng anh dệt mấy vần thơ
Vì anh trao nốt giấc mơ diễm tình...
Em chờ anh đất mẹ Mỹ Tho
Cùng anh dệt mấy vần thơ
Vì anh trao nốt giấc mơ diễm tình...
Đón người yêu hoa xinh hé nụ
Để anh quên chuyện cũ người xưa
Con tim hát khúc giao mùa
Ôn nhu hết mực cho vừa lòng anh...
Để anh quên chuyện cũ người xưa
Con tim hát khúc giao mùa
Ôn nhu hết mực cho vừa lòng anh...
Tình hư ảo mong manh sương khói
Yêu đậm sâu vẫn đợi chờ nhau
Sông Tiền nước có thay màu
Vì anh em vẫn trước sau vẹn tình...
Yêu đậm sâu vẫn đợi chờ nhau
Sông Tiền nước có thay màu
Vì anh em vẫn trước sau vẹn tình...
Nụ hôn nồng gửi nhanh cho gió
Nhờ vần thơ nói hộ lòng em!
Mỹ Tho mưa ướt màn đêm
Tô son lên cánh môi mềm chờ anh...
Nhờ vần thơ nói hộ lòng em!
Mỹ Tho mưa ướt màn đêm
Tô son lên cánh môi mềm chờ anh...
Hứa rồi nhé, tình dành cô bé!
Đừng để em dòng lệ đầy vơi!
Mưa Đông buồn lắm anh ơi
Vòng tay chưa ấm, một trời nhớ thương
Đừng để em dòng lệ đầy vơi!
Mưa Đông buồn lắm anh ơi
Vòng tay chưa ấm, một trời nhớ thương
Mỹ Tho một đêm mưa
Hương Ngọc Lan
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





