HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015

NHỚ KHÔNG ANH

NHỚ KHÔNG ANH

Nhớ không anh ... giàn tigôn thuở ấy
Tan học về anh thường hái tặng em
Kết vòng hoa cài lên mái tóc mềm
Rồi cùng chơi trò cô dâu chú rể

Nhớ không anh ... chủ nhật nào đi lễ
Góc giáo đường mình quỳ cạnh bên nhau
Chẳng cầu kinh mà len lén thầm trao
Chùm tigôn còn tươi màu đỏ thắm

Chuyện tình yêu ngày xưa thật say đắm
Cầm tay nhau ... tim như trống liên hồi
Anh ngập ngừng... rồi hôn nhẹ lên môi
Em mắc cỡ quay đi và hờn dỗi 

Vòng tigôn anh thay lời xin lỗi 
Lại cài lên mái tóc xõa tung bay
Hết giận hờn rồi tay lại trong tay
Mình mơ ước ngày bên nhau hạnh phúc

Nhưng sao nay nhịp cầu duyên gãy khúc
Giàn tigôn ngày ấy vẫn còn đây
Mà đôi ta xa hun hút trời mây
Nhìn hoa thắm ngỡ tim mình rỉ máu

Hương Ngọc Lan




VỀ VỚI BIỂN

VỀ VỚI BIỂN

Em lại về với phố biển chiều nay
Để lắng nghe gió dịu dàng khúc hát
Và con sóng thì thầm cùng bờ cát
Lời tự tình của đôi cánh hải âu

Em tìm về con sóng bạc chiều nao
Mà khi xưa dịu dàng hôn bờ cát
Biển vẫn vậy vẫn đêm ngày khao khát
Trải yêu thương thầm lặng đón chân người

Em lại về góc phố nhặt nụ cười
Của ngày thơ trong chiều xưa nhạt nắng
Nhưng chỉ toàn là khoảng không thầm lặng
Và dịu dàng hương sứ thoảng đâu đây

Em lại tìm màu tím nhạt của mây
Nhưng nắng úa, hoàng hôn dần đã tắt
Ngọn hải đăng dõi xa xăm ánh mắt
Mãi kiếm tìm con sóng cũ rời xa

Em lặng thầm nghe lời biển thiết tha 
Nhờ cơn sóng đưa về miền ký ức
Và lang thang ngược dòng trong tiềm thức 
Để ru lòng trong nỗi nhớ cô liêu

Hương Ngọc Lan



Thứ Tư, 13 tháng 5, 2015

VÔ THƯỜNG

 
VÔ THƯỜNG

Rồi mai đây không còn ai nhớ nữa
Khi ta về với cát bụi hư không
Sẽ chẳng còn ai đó ngồi chờ mong
Khi bóng ta đã không còn hiện hữu

Rồi mai đây xa cuộc đời ngắn ngủi
Thoát dương trần ta về cõi vô vi
Trả lại đời những hỉ nộ sân si
Thân xác lạnh rồi tan thành sương khói

Rồi mai này trên đường đời muôn lối
Sẽ chẳng còn in dấu bước chân ta
Danh lợi tình tiền như gió thoảng qua
Đến tay trắng và ra đi tay trắng

Rồi mai trong tháng năm dài xa vắng
Nhắc tên ta chẳng ai nhớ là ai
Đời vô thường sống và chết nay mai
Hãy trân quý những gì mình đang có.

Hương Ngọc Lan



THÁNG NĂM

THÁNG NĂM

Tháng năm về ... rực khoảng trời phượng đỏ
Hoàng yến vàng nhuộm cho nắng thêm oi
Cuối góc đường mây nhạt tím Ô Môi
Ve tấu khúc đón chào mùa hè tới

Ôi nhớ quá thuở gọi nhau í ới
Tuổi học trò mê bắt dế, tắm sông
Mỗi mùa hè bao háo hứt ngóng trông
Đội lá sen che cơn mưa bất chợt

Dòng thời gian đến rồi đi hời hợt
Gốc bằng lăng cũng tím mấy mùa hoa
Tiếng ve sầu làm ai thấy xót xa
Thấy lưu luyến mỗi khi mùa hè tới

Tháng năm về ... sao thấy lòng chới với
Khi chợt nhìn cánh phượng thắm chao nghiêng
Lưu bút hồng gợi nỗi nhớ triền miên
Lời ước hẹn khi chia tay ngày ấy

Tháng năm về ... thấy lòng buồn biết mấy
Nhìn lại mình giờ tóc đã pha sương
Mỗi lần hè mang theo nỗi vấn vương
Kỷ niệm cũ hiện về trong ký ức

Hương Ngọc Lan



ĐÊM

ĐÊM 

Có những đêm nào như đêm nay
Nhớ thương khắc khoải giữa canh dài
Lạnh lùng một bóng ôm gối chiếc
Mà mơ hơi ấm một vòng tay

Có những đêm buồn như đêm nay
Trời khuya leo lét mảnh trăng gầy
Phố ngủ say rồi... sao em vẫn
Một mình tìm kiếm dấu tình phai

Có đêm nào sầu hơn đêm nay
Mình em ngồi đó uống men cay
Để rồi đổ gục vào hoang hoải
Vòng tay bóp nát trái tim say

Có những đêm nào như đêm nay
Sương mờ lắng đọng sóng mắt cay
Một mình côi cút miền đơn độc
Tường loan nhạt bóng hồn lắt lay

Hương Ngọc Lan



Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

TÌNH NHƯ SƯƠNG KHÓI

TÌNH NHƯ SƯƠNG KHÓI 

Người đã cho ta vạn tiếng yêu 
Để cho ta cứ mộng mơ nhiều 
Nụ hôn thầm gửi theo mây gió 
Đêm về nỗi nhớ cứ liêu xiêu

Người đã cho ta lời thiết tha
Để ta trông ngóng tháng ngày qua
Đêm nằm trăn trở ôm gối chiếc
Tháng ngày chẳng thắm lại càng xa

Người đã cho ta ngàn nỗi đau
Bao lời ân ái thoáng qua mau
Giờ phải lạnh lùng nghe tim vỡ
Tìm về dĩ vãng để nhớ nhau

Người đã gieo chi nỗi sầu vương
Đêm ngày khắc khoải ôm nhớ thương
Lệ rơi từng giọt môi mặn đắng
Tình vỡ tan rồi tựa khói sương

Hương Ngọc Lan





CÁM ƠN

CÁM ƠN 

Cám ơn người đã cho ta thức tỉnh 
Vì bấy lâu cứ ngỡ được tình yêu 
Ngỡ đời mình đã thôi hết cô liêu 
Giờ mới biết đó chỉ là ảo mộng

Cám ơn người đã cho ta xao động
Nhưng tình yêu đâu phải đẹp như thơ
Và cuộc đời không phải những giấc mơ
Nên phải biết mau trở về hiện thực

Cám ơn người cho tim ta thổn thức
Bởi lời yêu sao quá đỗi thiết tha
Để cho ta trong mỗi buổi chiều tà
Luôn khắc khoải mỏi mòn vì thương nhớ

Cám ơn đời đã cho ta nức nỡ
Khóc phận mình lạc lõng dưới vực sâu
Còn người thì lại ở chốn cao sang
Sống hối hả để rồi yêu vội vã...

Xin cám ơn, xin cám ơn tất cả
Mai tôi về cát bụi vẫn mang theo
Chút yêu thương chút nhớ chút tình nghèo
Như kỷ niệm không bao giờ quên được.

Hương Ngọc Lan