HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2020

CHA

CHA
con viết hàng bao nhiêu bài thơ, vậy mà chẳng viết được gì về Cha cả
bởi lẽ Cha không ồn ào, không như Mẹ yêu con bằng cách nổi sôi
chỉ lặng lẽ âm thầm, tháng ngày dõi nhìn theo từng bước chân con
khi con lỡ ngã chẳng vội nâng niu mà nhẹ nhàng dạy con đứng dậy
Cha
cây roi mây bây giờ đã không còn trên vách nữa
cũng không còn giả ngủ vùi khi Cha biểu "nằm cúi, năm roi"
thôi nhấp nhỏm mông theo nhịp roi đều đều Cha kể tội bao la
tay giơ cao rồi lại nhẹ nhàng phát xuống vài nhát răn đe con trẻ
Cha
không tiếng ầu ơ, nhưng ru ngủ con bằng bài ca "Tự nguyện"
đạp xe mấy cây số đường dài để mua cho con gái mình cái đôi bông tòn ten
cõng con băng cánh đồng chiều nắng rát thả cánh diều ước mơ
con mơ chùm sen súng mà phải lội ra giữa ao đồng ướt áo
Cha
lục đục ngồi gọt miễn dùa cho con chiếc đèn lồng đẹp nhất
tập con đạp xe hàng giờ mồ hôi đẫm lưng áo phong sương
người hay dối rằng chẳng ưa cá thịt chỉ thích ăn xương
nhường hết những miếng ngon để dành cho các con với mẹ
con lớn khôn rồi thì bận yêu người nên quên cả yêu Cha
Cha vẫn ung dung, vẫn lặng thầm dõi theo con từng bước
những lúc con sai Cha cũng chỉ nhẹ nhàng khuyên nhủ
con hạnh phúc Cha cười,
con khóc một Cha đau trăm
có viết được gì đâu,
mà biết gì đâu mà viết
bởi đâu đủ ngôn từ để nói hết tấm lòng của Cha
dẫu không dám so bì với Everest, hay ngọn Thái Sơn
nhưng là điều tuyệt nhất được tạo ra bởi bàn tay tạo hóa
con yêu Cha
HNL


Thứ Năm, 11 tháng 6, 2020

MÙA LỠ YÊU

MÙA LỠ YÊU  
Hương Ngọc Lan 
Mỹ Tho chẳng có bốn mùa, chỉ loay hoay mưa nắng Bây giờ thì chả biết gọi là mùa gì?! Đêm nay, trời se lạnh. Cơn gió lật mình qua nỗi nhớ bứt rứt, khi nóng khi lạnh. Ta cũng nằm nghiêng, nghiêng về bên trái phía con tim nhức buốt từng cơn nhỏ. Lấy gối bịt kín tai, mà vẫn nghe tiếng con tắc kè thủng thẳng đếm thời gian. Một; hai; ba; bốn... bảy! Tức kè! Tắc kè! 
Hồi mới quen nhau mình thường chọc người ta, là con tắc kè nó kêu "Bắc kỳ! Bắc kỳ!". Người ta không giận, chỉ cười. Nụ cười ấm áp đầy mê hoặc, nụ cười mà mấy đứa bạn gái cảnh báo mình "nụ cười sát gái". 
Ơi! Mọi người ăn nói tào lao! Sát ai chứ sát cô gái miền Tây duyên dáng như mình đâu có dễ. 
Để bày tỏ chính kiến, hai lần người ta mời mình đi cà phê mà bị từ chối. Tưởng người ta quê, sẽ giận hờn, nhưng lạ thay khi gặp nhau vẫn nụ cười ấm áp, thân thiện. 
Người ấy chấm điểm "hót-boy" cũng vào loại trung bình, chẳng có gì đặc biệt. Cao một mét sáu lăm, không gầy, không mập, thấy cũng ít rượu bia, không hút thuốc lá. Công việc lương cũng đủ ăn. Nói túm lại không có gì hấp dẫn đám con gái thực dụng như mình, ngoài nụ cười duyên và cái tài làm thơ. Thơ của gã này viết tưng tửng, như là viết chơi, mà đọc thấy từng dòng cảm xúc tan chảy thấu con tim, thổn thức. Thú thực là mình cũng thích thơ của gã. 
Rồi một lần mình đã mạnh dạn làm thơ tình tặng gã, gã đọc xong chỉ cười, chẳng nói gì. Đó là bài "Hay mình yêu nhau đi", chẳng nhận được lời khen chê nào, chỉ nhận được nụ cười. Mình ghét gã, muốn trả thù, nghĩ mãi hỏng biết làm gì, ừ thì mời gã đi ăn sáng uống cà phê ở quán Chương Dương. 
- Đúng 7 giờ nha! Không tới là em giận đó. Tới muộn em không có chờ nha". 
Nhưng mình không tới, ở nhà nấu mì gói với hột vịt ăn điểm tâm, vừa ăn vừa mỉm cười khoái trá khi nghĩ đến vẻ mặt ngơ ngáo chờ đợi của gã ngoài quán. 
Hôm sau, gặp nhau chỉ thấy gã lo lắng hỏi. "Sáng qua em bệnh hả?". 
...... 
Gã chuyển công việc từ Mỹ Tho lên Sài gòn, lúc đi còn quên cả chào tạm biệt mình. Giận quá, tính gọi điện "chửi" cho một hồi thì có tin nhắn. Bye em nhé! Anh đi gấp quá, không kịp chia tay. Hẹn ngày về thăm". 
Thôi đi tía! Tôi đâu thèm chờ cuộc về thăm của ông chi. 
Mà nói vậy chứ hai ba tháng nay đâu thấy mặt mũi gã đâu. Đêm mùa đông se lạnh, giờ gã ngồi với cô bạn gái mới quen ở Sài Gòn trong quán cà phê ấm cũng nào đó. Bàn tay ấm mềm của gã nắm hờ trên bàn tay cô gái, rồi từ từ xiết chặt. Lúc chia tay ở góc phố, làn tóc cô bạn gái bay trùm kín khuôn mặt chữ điền, và một nụ hôn dài. 
Trời ơi! Thôi nhen! Nghĩ tầm sàm không hà! Mình với gã có hẹn thề gì đâu? Có nói tiếng yêu lần nào đâu? Hic! Đồ nhà quê! Đồ Bắc kỳ! Sao gã không chịu hiểu mình chứ. 
"Chỉ mong một lần anh ơi, nhìn về em đây, nhìn vào trong đôi mắt em này... " lời bài hát cứ vang vang bên tai, ... mà thực, có bao giờ gã nhìn vào mắt mình lần nào đâu, nên làm sao hiểu nổi. 
Nước mắt thấm ướt một bên gối, khóe miệng cũng thấy mằn mặn. Hay là cuối tuần này mình tìm cớ lên Sài Gòn? Mình sẽ gọi điện cho gã, nói gã phải tới ngay công viên Lê Thị Riêng gần nhà dì Sáu. 
"Tôi cần nói với anh một chuyện! Chuyện rất quan trọng!". Ủa mà rồi nói chuyện gì ta? Kệ! miễn là vác cái mặt gã tới.
 16/9/2019



Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

NGƯỜI THỨ BA



Truyện ngắn: NGƯỜI THỨ BA

Tác giả: HƯƠNG NGỌC LAN

 Em bị sốt rồi anh à!

Cô nhắn tin cho anh rồi chìm vào giấc mơ màng.

Đau đầu. Cô nằm im thin thít giữa căn phòng nhỏ trong đêm vắng. Im đến nỗi nghe được tiếng con muỗi bay vo ve, tiếng đám thạch sùng chạy trên trần nhà, tiếng lá lao xao ngoài hiên nhỏ...

Giờ này chắc anh đang ôm vợ ngủ rồi. Cô thấy lòng mình xót xa, tủi buồn và nhục nhã. Vì sao nên nỗi này? Cô cũng không biết nữa. Cô lan man nghĩ, đủ thứ chuyện, rồi sau này đời cô sẽ ra sao nhỉ, cứ là người tình bóng đêm với anh cho đến khi nào? Rồi một ngày kia nếu vợ anh biết thì sao nhỉ? Bất giác cô rùng mình khi tưởng tượng đến cảnh cô bị vợ anh mắng nhiếc, chửi rủa, túm tóc đánh, quay clip như trên các trang mạng xã hội mà cô thường thấy. Hoặc là cảnh vợ anh khóc lóc, rũ rượi, suy sụp, yếu đuối rồi làm chuyện không lường khi biết chuyện chồng mình có bồ

Vớ tay lấy cái mền. Sốt cao nên cô thấy lạnh, lạnh buốt từ trên mặt xuống tận bàn chân, cô cảm giác được dòng máu đang chạy trong mạch của mình khắp cơ thể, và ngay chỗ màng tang, cô nghe cả mạch máu mình đang co giật bần bật, tưởng chừng như sắp đứt ra. Cô thầm ước bây giờ có anh bên cạnh, anh cầm khăn lau mát cho cô như giây phút anh ân cần âu yếm. Cô ước có người chăm sóc mình như thuở cô còn bé được mẹ chăm lo, từng dòng ký ức ẩn hiện về cứ chập chờn từng chút từng chút ...

Cô bị chìm vào những suy nghĩ mông lung.  Miên man miên man...

Lâu lắm rồi, cô vô tình gặp anh trong một buổi tiệc, anh hơn tuổi cô nhiều nên lần đó cô gọi anh bằng chú. Trò chuyện năm ba câu gì rồi thôi nhưng trong lòng cô có cảm giác tưởng chừng như anh đã hiểu cô tận tâm can, quen nhau tận kiếp nào. Anh nói chuyện điềm đạm, nhẹ nhàng, thân thiện. Gu âm nhạc của anh và cô cũng giống nhau, cảm nhận cuộc sống cũng giống nhau, cô thấy vui lắm.

Rồi bẵng đi một thời gian, cho đến một ngày, cô và anh gặp lại nhau một lần nữa ở quán cà phê, anh đi với những người bạn anh, cô thì có hẹn với nhỏ bạn cũ. Nhưng khi vào quán chừng mười phút thì nhỏ bạn việc đột xuất nên đi vội. Cô ngồi lại một mình, vì tiếp viên mới đem nước ra thôi mà. Và cô mải mê lướt điện thoại nên chẳng thấy anh trong khi anh thì đã nhìn thấy cô lúc cô mới bước vào.

- Chào em, một mình mà uống tận hai ly đấy à? Hay là đang chờ anh nào?

Cô ngẩng lên thấy anh, ngạc nhiên, không ngờ cô có thể gặp lại anh, cô vui mừng ra mặt:

- Chào chú! Ủa, chú đi với ai hay đi một mình? Không ngờ được gặp lại chú, mừng quá!?

Anh đi với vài người bạn - vừa nói anh vừa nhìn hướng về những người bạn anh vừa mới bước ra khỏi quán. Anh ngồi nói chuyện với em một chút được không?

- D dạ, chú ngồi đi

 Cô luýnh quýnh rồi tự nhiên cô chợt thấy ngượng, vì tại sao mình vội vã, mừng vui ra mặt đối với một người mới quen. Cô chợt cúi đầu nhoẻn miệng cười thầm mà đỏ mặt.

- Này em, bộ trông anh già lắm hả? Sao em cứ gọi anh là chú thế?

Cô mỉm cười, e thẹn, ánh mắt lảng tránh sang phía khác nhưng tim thì đập loạn xạ

Rồi cô và anh nói với nhau đủ thứ chuyện trên trời dưới đất, khi ra về cũng không quên trao đổi zalo, facebook cho nhau, cô thấy lòng mình lâng lâng khó tả, lâu lắm rồi cô mới có lại cảm giác này từ khi chia tay mối tình đầu và cũng là chồng của cô.

Từng ngày, cô và anh chăm tương tác qua lại với nhau trên mạng xã hội. Sau đó, thì nhắn tin thăm hỏi, lúc đầu chỉ là một vài cái sticker vui vui, hình ảnh đẹp, đôi câu xã giao, hỏi han hàng ngày, ... tiếp nữa, thì chia sẻ nhau những vui buồn mỗi ngày hai người trải qua trong cuộc sống, dần dần thành một thói quen mỗi ngày đều ngóng đợi tin nhau.

Rồi xa hơn một chút là những cái hẹn đi ăn, đi uống cà phê một vài buổi trưa tan làm, hoặc khi anh và cô gặp chuyện vui buồn gì thì cũng đều khóc cười với nhau...

Hôm ấy, anh bảo, anh cãi nhau với vợ, từ bao lâu chuyện gia đình anh đã qua bao sóng gió, nhưng vì con mà hai người cố làm hòa. Nhưng nay, anh nói giọt nước đã tràn, anh không chịu nỗi nữa, anh muốn đi nhậu xả stress. Anh hẹn cô ra quán, anh uống và khóc, cô líu quíu không biết làm gì để an ủi anh nữa nên chỉ im lặng cùng uống với anh ... Và rồi việc gì đến đã đến.

Anh là một người đàn ông có chút thành tựu về sự nghiệp, gia đình đề huề, vợ cũng là một viên chức nhà nước và một người con đang học cao học. Dáng anh phong độ lắm so với tuổi của người đàn ông trung niên, chắc chắn cũng làm liêu xiêu vài cô, trong đó có cô.

Còn cô, một người đàn bà phong cách thích nghi với xã hội hiện đại bước qua vài mùa lẻ của tuổi ba mươi, qua một lần đò, đương phơi phới xuân tình, rừng rực khát yêu nhưng đang phải sống một mình sau những dở dang, cô cũng có công việc ổn định, tài chính độc lập, nhà cửa đàng hoàng, không phải phụ thuộc vào ai.

Lúc đầu cô chỉ muốn quen anh như thêm một người bạn hoặc hơn tình bạn một chút thôi vì anh rất hợp với cô trong mọi lĩnh vực. Trong suy nghĩ, có những việc cô chưa kịp bày thì anh đã tỏ, cô tin tưởng anh đến mức có thể chia sẻ với anh bất cứ buồn vui gì của cô trong cuộc sống này. Nhưng rồi dần dần, anh và cô như lửa gần rơm, luôn tìm đến nhau trong mọi hoàn cảnh khi có thể. Để rồi lao vào nhau như tuổi mới chớm yêu, say nhau như rượu. 

***

Cô biết, tình yêu của cô và anh không có lối thoát, rồi sẽ chẳng được tới đâu. Anh còn gia đình, sự nghiệp, danh dự, vả lại anh cũng đã lớn tuổi rồi nên không muốn mạo hiểm, chắc chắn anh không thể vì cô mà bỏ hết mọi thứ. Đến một ngày khi đã chán chê, khi không còn muốn phong lưu nữa anh cũng sẽ rời đi, bỏ lại cô để về với chính mình. Tất cả rồi cũng kết thúc như chưa từng tồn tại.

Cô biết, tình yêu của cô và anh là vô cùng tội lỗi, là bị xã hội lên án, bị người đời căm phẫn, nguyền ra. Sẽ chẳng thể có một ai thông cảm, thấu hiểu hay tôn trọng đối với người chen chân vào phá hoại gia đình người khác như thế này dù bất cứ một lý do nào.

Cô biết rồi đến một ngày, người chịu trăm phần thiệt vẫn là cô, nhưng không hiểu sao cô vẫn không thể nào xa rời anh được. Cô yêu anh bằng tất cả trái tim của mình, một trái tim đã qua thương tổn vừa mới được bình yên. Cô yêu anh bằng tất cả những gì hiện tại cô đang có, danh dự, sự nghiệp và cuộc sống của cô, cô yêu anh bất chấp mọi điều, hơn cả mạng sống của mình. Có thể nói là như một người nghiện, cô nghiện anh và không thể dứt ra được.

Mà cô có đòi hỏi gì ở anh đâu chứ? Ngày cô đến với anh, cô không cần tiền tài hay danh phận, thực lòng thì cô cũng chẳng muốn anh bỏ bê vợ con gia đình để đến hẳn với cô. Cô chẳng muốn phá vỡ gia đình anh đâu, cô chỉ muốn được anh yêu thương một chút thôi. Cô muốn được anh quan tâm một chút thôi. Cô muốn nghe anh thì thầm chia sẻ với cô bao nhiêu chuyện xảy ra với anh trên đời này.

Mỗi lần được bên anh, cô thấy mình hạnh phúc và ấm áp vô cùng, cô thấy mình bỗng dưng trở nên yếu đuối, cảm giác như bé lại không cần phải trưởng thành nữa, mặc dù đã một lần dang dở, nhưng cô chưa bao giờ có được cảm giác tha hồ nũng nịu, mè nheo tựa chú mèo nhỏ trong tay cậu chủ như khi bên anh thế này. Cô cảm nhận được tình yêu anh dành cho cô qua những nụ hôn nồng, làn hơi gấp, những cái ôm siết, ánh mắt nhìn và lời yêu thương ngọt dịu. 

Cũng có lúc cô thấy mình áy náy và ray rứt lắm, cô tự trách mình không dưng làm kẻ thứ ba xen vào gia đình người khác. Cô trách mình sao quá điên cuồng say mê một mối tình không có kết cục gì tốt đẹp cả. Cô mãi mãi không bao giờ có được sự đồng cảm và thương hại của ai đâu, cả cuộc đời này, cô sẽ chỉ là người tình trong bóng đêm, sẽ bị nguyền rủa là “kẻ phá hoại gia can”. Là người để anh cần thì anh đến, còn lúc vui vẻ hạnh phúc thì anh ở bên vợ con.

Ví như những ngày lễ, tết, sự kiện gì đi nữa thì cô vẫn chỉ riêng cô vì anh phải ở bên gia đình anh để chung vui với họ. Hoặc những lúc cô cần có anh như lần chiếc xe dở chứng bất chợt trên phố, hay cái vai đau cuối ngày thèm ai xoa bóp, hay như lần bị bệnh hôm nay thì anh cũng không thể đến bên cô ngay ngoài những dòng tin ủi an lén lút.  Mà… nếu như lỡ ra vụ việc thì cô sẽ mất tất cả trong khi anh thì không ảnh hưởng hay mất mát gì.

Vì cùng là phụ nữ nên cô cũng hiểu trên đời không có người vợ nào chấp nhận chồng mình có người đàn bà khác bên ngoài, không có người vợ nào không đau khổ khi biết mình bị phản bội. Và ... không người vợ nào chịu chấp nhận rằng nếu chồng mình không muốn thì không thể có người thứ ba nào xen vào được.

Cô biết... biết hết, nhưng cô không thể..., không thể...

Thỉnh thoảng, cô lại phân vân tự hỏi lòng mình rằng anh có yêu cô như cô đang yêu anh không? Anh đến với cô vì điều gì? Cô chưa biết nhiều về tình trạng gia đình anh hiện tại vì cô không dám hỏi, cô chỉ biết nghe vào khi nào anh muốn thì tự nói ra thôi, nhưng anh cũng chưa nói gì cho cô hơn những điều cô đã biết.

Có một vài lần, anh có nói với cô rằng muốn làm tri kỷ với nhau, cô cũng chỉ lắng nghe mà không nói gì dù trái tim có chút nhoi nhói, có lẽ anh thấy có lỗi với vợ mình nên nói thế, và cô cũng thấy ăn năn nên không hề có ý kiến gì cả, nhưng rồi, mỗi lúc bên cạnh nhau, cô và anh lại không thể kềm nén cảm xúc yêu thương, cứ bỏ mặc lý trí mà chìu theo tiếng gọi nồng nhiệt của trái tim tội lỗi mà lao vào nhau. 

thời gian, cô xin nghỉ phép một tuần, tắt điện thoại và off tất cả các trang mng xã hội, cô trốn chạy về quê nhằm để không gặp anh nữa, cô muốn rút lui trả lại anh cho gia đình của anh. muốn bước ra khỏi đời anh như chưa từng. Nhưng... cô không làm được. Trong một tuần không liên hệ nhau đó, cô như người đang sống mà tâm hồn đã chết, thẩn thờ, ngớ ngẩn, ăn không ngon ngủ chẳng đặng, cô cứ tự hỏi lòng mình không biết bây giờ anh có nhớ cô như cô đang nhớ anh không? Anh có lo lắng cuống cuồng tìm cô hay không? Có trăn trở bâng khuâng? Có thấy lòng cào xé? Hay...  bình thản vui vầy bên vợ con như chưa có chuyện gì xảy ra? Rồi cô tự trả lời cho mình, những câu trả lời đối lập nhau, giằng xé nhau, có lúc làm cô thấy như nghẹt thở

Hết một tuần cô về thành phố đi làm lại thì trưa hôm ấy anh đến tận cơ quan:

- Ngọc Lan, mấy nay em sao vậy? Em đi đâu vậy? Em có chỗ nào không khỏe? Anh đến nhà thì thấy đóng cửa, điện thoại tìm thì không liên lạc được, anh đến đây hỏi thì người ta nói em xin nghỉ phép đến hôm nay mới làm lại. Em có ổn không?

- Em xin lỗi anh, em đã để anh lo lắng, em...em...

- Thôi ngoan nào, đừng khóc, em không sao là anh yên tâm rồi, mình về nhà em nhé!.

Anh không một lời trách cô ngược lại càng tỏ ra quan tâm, lo lắng cho cô và rồi... cô lại yêu anh, lại mặc cho trái tim và lý trí giằng xé nhau.

Dạo gần đây, tần suất cô và anh gặp nhau ngày một ít hơn vì anh nói dường như vợ anh nghi ngờ điều gì đó nên cả hai cần thận trọng hơn. Tin nhắn hỏi han cũng thưa dần, có giới hạn giờ giấc hơn. Đôi khi cô nhớ anh quá và tự nhiên thấy lòng bực tức, cô ngầm ghen tỵ với vợ anh, sao chị ấy có thể được bên anh suốt 24/ 24 giờ như thế? Chị ấy được vô tư ôm anh, vô tư vòng tay anh đi trên phố, được sai khiến anh, được anh lo lắng từng li từng tí, mỗi khi mệt mỏi hay không vui thì có anh kề bên, lo lắng, động viên, an ủi. Chị ấy có thể quản lý thời gian của anh, chị ấy .?!.. Chị ấy.?!..

Còn với cô, mỗi lần muốn hẹn hò với cô, anh đều phải xem tâm trạng của chị như thế nào. Và mỗi khi cô nhớ anh thì cũng không được gặp anh ngay, có khi cả tuần cô mới được bên anh một lần. Cô luôn luôn là người chờ đợi anh, có lúc cô muốn tự tay đi chợ nấu cho anh bữa ăn ngon mà cũng không được, mỗi lần gặp nhau đều vội vã, chóng vánh, và không bao giờ cố định.  

Đêm nay cũng vậy, không biết có phải vì mắc cơn mưa chiều nay, hay vì cô lại nhớ anh. Cô có cảm giác mình đang rơi tự do vào một khoảng không đen tối với đầy mạng nhện bao quanh, chớp tắt những lằn điện, rồi nào là rắn rết như đang trườn mình lên người cô, đau từng miếng thịt, cô xuyên qua lửa, nóng hừng hực, rồi chìm vào băng, lạnh buốt thấu xương... Cô thấy anh đứng đó, thản nhiên, cô vươn tay về phía anh, cố gọi tên anh nhưng anh không nghe, cố vùng vẫy để chạy về phía anh nhưng không tài nào nhất chân được, rồi anh mờ dần, mờ dần xa khuất tầm mắt cô, cô gào khóc, thấy mình tê dại, gục ngã.

……….. o0o.......



SÔNG QUÊ

SÔNG QUÊ



rặng trâm bầu nghiêng xuống bến sông quê
không còn con nước trơ bãi lồi bãi lỡ
con cá phơi xương trên nhúm bùn sót lại
bụi ô rô tàn, mái dầm cũng xác xơ


đáy sông trăm lằn ngang dọc mảng cớn cong
chiếc cầu bến xưa tự dưng thành thừa thải
gốc bần xác xơ, cội trâm không còn lá
hắt hiu chim chiều lạc con nước ngẩn ngơ


cha dõi cuối trời, tay vàng khói thuốc rê
khóe mắt hằn sâu, úa nâu màu rơm rạ
gió tạt vào da mà nghe lòng rát bỏng
ếch nhái đâu rồi thinh lặng giữa bao la


con nước không về hàng dừa nước chơ vơ
ruộng lúa chết non, rẫy dưa cà trơ gốc
áo mẹ vá thêm lằn dọc ngang nức nẻ
mồ hôi mặn nhòe chưa kịp đẫm đã khô

rặng trâm bầu nghiêng xuống bến sông quê
trái bình bát non trở vàng hơn màu nắng
chiếc xuồng úp nghiêng trút hết niềm mơ ước
úp cả cuộc đời vào khoảng tối lặng câm


HNL




Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019

KHÔNG TÊN 18

KHÔNG TÊN 18

chẳng còn điều gì để nói nữa hả anh?!
khi anh đã chọn lặng im không lên tiếng
mặc cho em buồn
em khổ đau
em khóc
anh vẫn lạnh lùng chẳng nói lấy một câu

vật vạ van nài chỉ mỗi một câu thôi
anh vẫn thờ ơ để mặc em chờ đợi
héo hắt
xác xơ
lao đao
em ngã quỵ
đày đọa đời mình giữa tan tác phôi phai

như ly rượu đầy anh đốt cháy tim em
nghẹn
đắng
chát chua
em dật dờ vô vọng
giữa cõi nhân gian em bơ vơ lạc lõng
ngơ ngác kiếm tìm
hồn rời rã
điếng đau

chẳng còn điều gì lưu luyến phải không anh?
tất cả thoáng qua nhẹ nhàng như sương khói
cùng kiệt
loay hoay
em tìm lần cứu rỗi
gục trong hão huyền
vọng tưởng bờ vai anh

HNL


Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2019

ĐÊM

ĐÊM

Đã nửa đêm, sự hoang vu, cô đơn trong tâm tưởng đã tới đỉnh điểm. Tuy nhiên, những âm thanh đêm vẫn còn tác động vào thính giác tôi. Trên trần nhà, thi thoảng bọn chuột lại tổ chức một cuộc chạy đua, rầm rập, chí chóe. Hai con thạch thùng trong phòng ngủ, chắc ghét tôi vì đã tắt đèn không cho chúng cơ hội kiếm ăn, nên buông lời ca thán, chép lưỡi tiếc nuối.
Tiếc gì mà tiếc! Cuộc đời này chẳng có gì đáng tiếc nuối. Chỉ là do mình không làm được hoặc không giữ được mà thôi...

Mấy ngày nay tôi thấy người mệt mỏi, ngây ngây, đau nhức toàn thân. Và, đêm nay tôi lại phát sốt. Hừm, giờ này biết gọi ai? Ngoài Ba mẹ ở quê ra, tôi chẳng có người thân nào, bạn bè ư? trên facebook tôi có hơn cả ngàn người nhưng bây giờ, thật sự thì... có được bao nhiêu người để gọi là ... khi hoạn nạn, mà người ta ai cũng bận việc, bận nghỉ ngơi, bận chăm nhà người ta.
Vắt óc nhớ lại, ừ một thời tôi cũng đã từng có một người bạn, bạn thân, hơn cả người yêu, người tình, tri kỷ hay là gì gì không biết nữa nhưng hễ có chuyện gì bất cứ ở đâu hay nơi nào mà tôi cần thì cũng sẽ có người đó ra mặt sắp xếp giúp đỡ, nhưng ... hiện tại thì người ta cũng ở xa quá, tít tận thiên đường, không về kịp
Giữa thành phố này, tôi có sống chết ra sao cũng chả ai quan tâm, mọi người đến với tôi giây lát, cười cười nói nói, rồi ai cũng trở về quay cuồng với cuộc sống riêng tư của mình, cũng có vài người rảnh rỗi hơn, quan tâm đến rất nhiều chuyện riêng tư hoặc mối quan hệ xã hội của tôi rồi thêm chút mắm muối vào để làm thành đề tài câu like hoặc phím chuyện ở những nơi khác, chứ chẳng ai thèm để ý xem tôi ăn uống ra sao, nghỉ ngơi thế nào hay trong nhà có những gì, ... hay này này nọ nọ kia kia...
Tôi nhức đầu, cảm giác các mạch máu trong người tôi mang những thắt nút rối bòng bong đang chạy tới chạy lui lăn tăn trong người từ đầu tới chân, rêm cả mình, có khi đau tưởng chừng như sắp sửa nổ tung đứt cái mạch máu ra.
Nghĩ tới nghĩ lui mà phát bực với cái cuộc đời của mình, chẳng biết ăn ở kiểu gì mà đến những lúc như thế này lại không có một "mống" người bên cạnh.

Đêm về là nỗi sợ tôi không muốn đối diện. Sự trống vắng, cô đơn đến tột cùng nhiều lúc làm tôi như phát điên. Tôi thèm một bàn tay xoa xoa cái lưng, một cái bóp vai nhè nhẹ hay đại khái là giúp tôi thoa dầu vào cái chỗ ngứa sau vai trái thôi cũng không có được. Có khi muốn nghe một lời dịu dàng, một lời quan tâm nhắc nhở phải nên thế này thế nọ hoặc là lời mắng yêu cũng được... nhưng ...
Mở điện thoại ra, danh bạ nhiều đến nỗi sim không chứa hết mà thật sự chả biết gọi cho ai, zalo, facebook cả ngàn người, biết nói chuyện với ai bây giờ?
Thỉ thoảng nhận được dăm ba cái sticker, vài ba câu chào hỏi, rồi có lúc nhận cả những câu gạ tình, mời gọi của một vài người không quen... và rồi ... nghĩa lý gì đâu?!
Ba ngày nay nằm bẹp dí, khi lạnh lúc nóng, tôi hoang mang trong nỗi cô đơn đến rợn người. Mỗi ngày cũng chỉ có anh zalo và facebook là quan tâm tôi nhất, lúc nào hai anh ấy cũng tận tình hỏi tôi đang nghĩ gì? động viên tôi cứ chia sẻ vui buồn của mình lên khoảnh khắc để hai anh giữ giúp, thỉnh thoảng hai anh tổ chức ăn mừng tình bạn của tôi với ai kia trên facebook...

Đêm, rúc rích tiếng chuột kêu, tiếng thạch sùng tiếc đời chép lưỡi, và tiếng gió thở than khe khẽ ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng rón rén đưa chút hương ngọc lan ngoài hiên nhà lẻn vào đến tận giường tôi.
Bất chợt nảy sinh ý nghĩ, tôi cố nhớ lại xem chiếc va li có bánh xe kéo của mình, lâu nay để ở xó gác nào. Tự nhiên tôi thèm một chuyến đi, đi xa, thật xa và không hứa hẹn ngày về...

HNL



Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019

KHÔNG TÊN 9




KHÔNG TÊN 9

em lùi bước rồi anh hạnh phúc chưa anh?!
trả lại cho anh khoảng trời riêng bình lặng
chỉ mỗi riêng em hồn vất vơ trĩu nặng
đớn đau kiệt cùng
vụn vỡ
lặng câm



anh về bên người trọn vàng đá trăm năm
đọa đày hồn em trong xác xơ điên dại
trái tim hắt hiu
úa nhàu
khắc khoải
ngơ ngác kiếm tìm chút rơi vãi tàn hương

anh về bên người vun đắp những yêu thương
lẻ loi mình em chôn đời trong góc khuất
lặng lẽ yêu anh trong âm thầm bất lực
lạc lõng giữa đời
nhạt thết
rỗng không

em lùi bước rồi anh hạnh phúc chưa anh!
nguyện cầu cho anh mãi đuộm nồng hương lửa
ngày mai
ngày kia
và những ngày sau nữa
dẫu nát tim này em vẫn chỉ yêu anh

em lùi bước rồi anh hạnh phúc chưa anh?!.

HNL