HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Chủ Nhật, 24 tháng 9, 2017

XIN

XIN

sao người lại về?... trong giấc mơ của tôi?!?
xin hãy cứ xa...
                          như đã từng như thế
cớ sao về đây rồi chỉ nhìn lặng lẽ
bầm rát tim này người có hiểu hay chăng?

đêm qua người về thoảng nhẹ như ánh trăng
đáy nước lồng nhau nhưng tay không chạm được
vội vã choàng ôm rồi giật mình...
                                                         ngã ... trượt
ảo ảnh xa mờ tan tác chốn hư vô

sao người trở về mà tôi thấy bơ vơ
câu nhớ câu thương nghe chừng như lạc lõng
ánh mắt xa xăm không còn in hình bóng
dấu yêu thuở nào giờ đã hóa rêu phong

xin người đừng về
                           để tôi khỏi nhớ mong
hãy để tháng năm xóa tan đi tất cả
như chưa từng yêu
                             thuở còn là xa lạ
tôi - ánh sáng ngày hè
                          người - le lói trăng khuya

Hương Ngọc Lan

Chủ Nhật, 17 tháng 9, 2017

ĐỜI

https://youtu.be/mjJxKlF-1Ow

Đời là những bài ca không đoạn kết. Người ta chẳng thể nào khôn lớn khi mãi hoài nghĩ về hôm qua. Nhưng cũng chẳng ai trưởng thành khi bỏ quên quá khứ. Rồi sẽ đến lúc phải chọn cách buông bỏ như một lẽ tất yếu. Điều đó không có nghĩa rằng ta đang lãng quên mà chỉ là thôi không nhung nhớ nữa. Và biết đâu, đến một lúc nào đó, khi vô tình gặp nhau giữa cơn mưa chiều, ta sẽ mỉm cười chào nhau, sẽ không còn nghĩ về nỗi nhớ bạc màu xưa cũ.

Lướt qua nhau. Thật nhẹ...!


Thứ Ba, 18 tháng 7, 2017

TỰ KHÚC

TỰ KHÚC

Ta vẫn bên nhau với danh nghĩa vợ chồng
Nhưng có lẽ chỉ là đồng sàn dị mộng
Dẫu cận kề nhau nhưng tâm hồn trống rỗng
Anh thì hững hờ, em mòn mỏi héo hon

Ta đã từng thề câu vàng đá sắc son
Ấy mà đến nay không còn cùng chia sớt
Tình yêu ngày xưa giờ mỗi ngày một bớt
Ngọt đắng vui buồn tự ai nấy suy tư

Ta đã không còn như cái thuở ban sơ
Biết phải sao đây khi chiếc giường chia đôi mộng
Mỗi bước ai đi chẳng còn ai trông ngóng
Bên bữa cơm chiều, chỉ... tuồng diễn với con thơ

Ta vẫn chung nhà nhưng như kẻ bơ vơ
Thấy lạc lõng trong từng sân vườn góc bếp
Từng ánh nhìn nhau bỗng vô hồn rỗng tuếch
Tiếng con thơ cười ngỡ mảnh vỡ ghim vào tim

Đôi khi một mình ước đời như cuốn phim
Sau bao vỡ tan gương lại lành không tỳ vết
Qua đi đắng cay tình vẫn đong đầy không vơi bớt
Bình minh cuộc đời lại soi sáng khắp muôn nơi

Mình sẽ đồng lòng lái con thuyền hạnh phúc ra khơi
Chúng ta sẽ vui chung niềm vui của con trẻ
Mãi bên nhau để không còn thấy đời đơn lẻ
Thắp ngọn lửa lòng sưởi ấm lại những phút yêu xưa

Hương Ngọc Lan


Thứ Tư, 21 tháng 9, 2016

ĐỪNG TRÁCH MÙA THU

ĐỪNG TRÁCH MÙA THU

có phải mùa Thu
làm ta buồn đến vậy?
hay bởi ai xa rồi nên tim thấy vấn vương
tháng năm qua dần...
lòng cứ mãi nhớ thương
thân tàn xơ xác, hư hao và ... loang lỗ

ta phải làm gì đây...
giữa trăm ngàn đổ vỡ
chẳng biết đến bao giờ... nối được giấc mơ xưa
nên cứ tự hỏi lòng...
mình đã hết yêu chưa?
sao còn hoang mang mãi giữa hai miền quên nhớ

có phải vì mùa Thu
gieo giọt sầu trăn trở
hay do bởi tim người...
quên tình
say bước phiêu du
nên để lại nơi này mắt huyền đẫm ướt sương Thu
đợi chờ người trở lại
mà thấy rười rượi buồn... thăm thẳm

có phải mùa Thu
mang gió mưa về làm giông bão?
hay bởi quá yêu người... nên lòng cuồn cuộn sóng tình si
mà tay yếu mềm không níu giữ nỗi bước ai đi
rồi đành vuột mất... và dỗi hờn Thu nghiệt ngã

thôi thôi đừng trách chi
mùa Thu không đến buồn tơi tả
chỉ bởi riêng ta sầu
nên chiếc lá rụng cũng thấy lòng đau
kiếp này không vẹn tròn thì đành hẹn lại duyên sau
ngàn năm sau vẫn thế...
Thu mãi dịu dàng dệt lên những sợi tình say đắm

Hương Ngọc Lan

Em đừng trách mùa Thu

Ừ! Em đừng trách mùa thu
đừng ru khúc ru xa ngái
nào phải tại anh xa, mà tại cuộc đời ngang trái
nên làm tim nhau
tê tái đến khôn cùng

Làm gì giờ em… giữa sóng bão chập chùng?
nơi phía tận cùng…thương đau đổ vỡ
chỉ biết lắng nghe
trong từng nhịp thở
dấu xa xưa trăn trở…nhớ quên

Hỏi ai đã đặt mùa Thu với một cái tên?
mùa của chênh vênh
da diết
chắc tại bởi… mặt hồ Thu xanh biếc
soi bóng nhau
nuối tiếc
cuộc tình xa

Hay tại mùa Thu vọng khúc ngân nga
du dương thiết tha…mối tình si, nghiệt ngã
chiếc lá vàng rơi giữa buổi chiều vội vã
ta - em mỗi đứa một ngả đường

Thôi trách chi em… 
đời vốn vô thường
với bao chán chường một thời được mất
lau đi em giọt rơi đau thắt
phía chiều buông
thu tím ngắt
tình nhau…

Thuydu

Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

THU KHÔNG ANH

THU KHÔNG ANH

Thu không anh trăng chỉ vàng một nửa
Lá ngoài thềm cũng tan tát bay bay
Gió buồn buồn nên hiu hắt lắt lay
Giọt mưa nhẹ đến núp bên hiên cửa


Thu không anh em biết chờ gì nữa
Có còn không đọng một chút hương xưa?
Hoàng hôn chiều níu sợi nắng lưa thưa
Mà sao thấy lòng sắt se nỗi nhớ

Thu không anh giọt mưa như cắc cớ
Giăng giăng buồn rơi cả vào mắt em
Tiếng chuông chiều len theo gió buồn thêm
Gieo tê tái úa tàn phai sắc lá

Thu không anh bước chân như rệu rã
Mây tím sầu trời đất cũng lặng thinh
Em lẻ loi trong đêm vắng một mình
Ôm nỗi nhớ bóng liêu xiêu bước lạc

Thu không anh ánh chiều như nhòa nhạt
Lê gót buồn men dọc lối quen xưa
Tiếng cầu kinh nức nở mối duyên thừa
Nghe hoang lạnh bơ vơ mùa gió trở

Hương Ngọc Lan


Buồn Thu

Người đừng buông lời thu vàng trống vắng

Làm tìm ta nghe đắng hồn côi
Xin đừng mà đợi nụ hôn môi
Thu đã trôi “ vàng trăng một nửa”*

Thu không người tôi như đứng giữa
Miền lạnh căm từng thửa vạt buồn
Đêm mông mênh đâu bến cội nguồn
Nghe từng luồng thu phong hun hút

Trời không người “giăng giăng” mưa trút
Tình cô đơn giây phút “lắt lay”*
Hỏi rằng đời mấy bận chua cay
Chừ tim chai khô cằn vàng úa

Thu không người tôi quỳ bên Chúa
Xin thứ tha đen đúa phận mình
Chúa trời cao sao cứ lặng thinh
Không cho chút bình minh soi rọi

Thu không người tình xa cũng vội
Đâu nữa rồi…lặn lội tìm nhau
Cuộc tình nào chừ đã qua mau
Ta nghe đau trái tim trăn trở.

(*Hương Ngọc Lan)
Thuydu

Thứ Sáu, 29 tháng 7, 2016

ANH ĐI QUA ĐỜI TÔI

ANH ĐI QUA ĐỜI TÔI

Anh đi qua đời tôi
Nhẹ nhàng như cơn gió
Thoảng một chút êm trôi
Lòng ngập tràn thương nhớ

Anh đi qua đời tôi
Vội vàng như con sóng
Phút chốc rồi chia phôi
Bờ cát buồn trông ngóng

Nhớ ngày đó bên nhau
Tim bồi hồi xuyến xao
Bao lời trao tha thiết
Rằng mình yêu nhau mãi

Nhớ ngày đó bên nhau
Tay cầm siết chặt tay
Môi hôn cũng vội trao
Hồn say men tình ái

Anh đi qua đời tôi
Và rồi xa tôi mãi
Thoáng một giấc mơ thôi
Hồn ngập tràn cay đắng

HNL


 


Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

RAO BÁN

RAO BÁN

Rao bán nỗi buồn rao bán thơ
Bán luôn cả nỗi nhớ vu vơ
Cuối buổi chợ chiều ta rao bán
Ai người mua giúp một vần thơ


Gói lại thơ mình thấy xót xa
Âm thầm lặng lẽ nhìn người qua
Gom nhặt vài câu còn sót lại
Tự mình chải chuốt, tự mình ca

Bấy lâu dụm dành mấy lời thương
Một kiếp nhan hồng còn vấn vương
Muốn bán mà đời không mua giúp
Thôi thì đem thả với gió sương

Ai giúp mua giùm ta mấy câu
Thơ ta chỉ biết gieo lời sầu
Nếu người tri kỷ ta xin tặng
Ân tình trọn nghĩa đến mai sau

Hương Ngọc Lan
Bán thơ


Rao thơ bán… giữa chợ đời
Anh mua không trả một lời bớt thêm
Đem về trằn trọc mỗi đêm
Vận vần thêm nhớ, thêm quên cho đầy

Rao thơ em bán... thân gầy
Chợ đời chua xót ngày ngày anh qua
Thơ tình em bán người ta
Thơ buồn em để diết da riêng mình

Thơ em câu chữ chùng chình
Bán mua một bóng, một hình thương yêu
Lang thang anh bước ngông nghêu
Chợ tình còn được bấy nhiêu thật thà

“Gieo sầu”* em khéo thật là
Tri âm, tri kỷ ngọc ngà tặng trao
“Ân tình trọn… đến mai sau”*
Xin em đừng bán, đừng trao lỡ lầm

(*Hương Ngọc Lan)
Thuydu