HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Tư, 7 tháng 10, 2015

VỀ QUÊ NGOẠI

VỀ QUÊ NGOẠI

Mười lăm năm kể từ ngày Ngoại mất
Đến bây giờ con mới trở lại quê
Vẫn chiếc xuồng ngày xưa đón con về 
Nhưng không còn tiếng nhịp chèo thuở trước

Ôi thương quá chiếc cầu ao bến nước
Ngoại thường ngồi trông bầy cháu về thăm
Đôi mắt buồn dõi nhìn phía xa xăm
Dáng gầy guộc tóc nhuộm màu sương phủ

Vẫn còn đây bên mái hiên xưa cũ
Dưới chiều tà nhạt sắc tím Ô môi
Đứng lặng thầm nghiêng một bóng đơn côi
Như ghi lại dáng ngày xưa của Ngoại

Vẳng đâu đây tiếng ru như vọng lại
Lời ầu ơ Ngoại đã hát năm xưa
Cánh võng buồn theo nhịp lắc đong đưa
Chở con đến với chân trời rộng mở

Nay trở về bước chân nghe bỡ ngỡ
Lòng ngậm ngùi bên mộ Ngoại chiều nay
Nén hương trầm vương khóe mắt cay cay
Nương làn khói gửi lời xin lỗi Ngoại

Hương Ngọc Lan


Thứ Hai, 5 tháng 10, 2015

NÓI VỚI EM

NÓI VỚI EM

Em đừng khóc, hãy đi đi theo Mẹ
Còn chị đây thì ở lại với Cha
Chị em mình giờ đành phải cách xa 
Chắc có lẽ mình không duyên em - chị

Thì em ơi, em chớ nên bi lụy
Gia đình mình giờ cũng chẳng còn đâu
Mẹ và Cha không thể vá nỗi sầu
Chị em ta ... cũng đành thôi ... ly biệt

Đời chúng mình sao chịu nhiều cay nghiệt
Rồi mai đây em bên mẹ ... thiếu cha
Nhớ đừng quên thời gian đẹp đã qua
Bên mái ấm cả gia đình vui vẻ

Còn chị ở bên cha ... nhưng thiếu Mẹ
Bữa cơm chiều, nghèn nghẹn ... nuốt khó trôi
Gia đình mình như đũa trọn một đôi
Giờ cách biệt chia mỗi nơi một chiếc

Và mai này chị cũng không thể biết
Có hay không ... mình lại được bên nhau?
Thôi em đừng mãi mang lấy khổ đau
Và em cũng không nên buồn hay trách

Cha Mẹ ta chắc cũng không còn cách
Nên em ơi hãy luôn nhớ về nhau
Dù cách xa nhưng hẹn đến ngày sau
Khi khôn lớn chị em ta sum họp

Hương Ngọc Lan



RAY RỨT

RAY RỨT
( tặng ... 68)

Chuông giáo đường vọng tiếng buông chầm chậm
Như tiếng lòng nức nở của em tôi 
Chiều hôm nay em ra đi thật rồi
Vành tang trắng một lần cài lên tóc

Nhớ ngày đó bên nhau em đã khóc
Sợ duyên ta không đi hết con đường
Tôi vô tình nên không trọn yêu thương
Giờ tiếc nuối thấy lòng đau oặn thắt

Lần cuối cùng xin nắm tay thật chặt
Một lần thôi tiễn em đến Thiên Đường
Em yên lòng hồn xin chớ vấn vương
Hãy để tôi cả đời ôm hối hận

Và tôi sẽ tự mình hoài trách giận
Bản thân mình sao lại quá hững hờ
Để cho em phải mòn mỏi đợi chờ
Đến phút cuối làn mi còn ướt đẫm

Tình chúng mình giờ mênh mang sâu thẳm
Lời nguyện xưa em mơ ước chung đôi
Giờ chỉ còn mình tôi bước đơn côi
Ôm ray rứt một đời hoài thương nhớ

Hương Ngọc Lan


CHƠI VƠI

CHƠI VƠI

Đêm lặng lẽ nghe thạch sùng tắc lưỡi
Thấy cõi lòng sao quá đỗi chơi vơi
Buồn đơn côi sầu khắc khoải giữa đời
Hồn tê tái tim nghẹn ngào trăn trở

Sao ta cứ nhớ thương cuộc tình lỡ
Mãi ngậm ngùi về miền ký ức xa
Bao lâu rồi thời gian ngỡ phôi pha
Mà giờ lại đau như vừa mới tới

Dấu yêu xưa đã khuất xa vời vợi
Trời xuôi chi gặp lại chỗ hẹn xưa
Tình trào dâng biết nói sao cho vừa
Nghe nức nở và tim như vụn vỡ

Biết làm sao để xóa tan nhung nhớ
Người ta đang hạnh phúc với tình yêu
Còn mình đây lẻ loi trong trời chiều
Môi mím chặt để nén dòng dư lệ

Dẫu vẫn biết mình không nên như thế
Phải cố quên dĩ vãng đã xa xôi
Nhưng đêm nay tim lại thấy bồi hồi
Thấy cay đắng lạnh lùng như đang chết.

Hương Ngọc Lan



Chủ Nhật, 4 tháng 10, 2015

GIẤU

GIẤU 

Em giấu buồn vào đêm
Cho đêm không tĩnh lặng
Em giấu sầu vào nắng
Để nắng bớt chói chang

Em giấu tiếng thở than
Đem quyện vào trong gió
Lời yêu đang bỏ ngỏ 
Thả trôi vào thinh không

Em giấu nỗi chờ mong
Vào dòng đời hối hả
Giấu lệ vào biển cả
Cho sóng đỡ thét gào

Giấu lời yêu ngày nào
Đem vùi vào quên lãng
Để hồn được thanh thản
Trên mỗi bước độc hành

Giấu tình yêu mong manh
Vào rong rêu đá sỏi
Cả đời em mong mỏi
Giấu tình vào tim anh

Hương Ngọc Lan 


Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

LÁ PHONG

LÁ PHONG 2

Anh gửi tặng em chiếc Lá Phong
Đem về để ép trang thơ hồng
Mỗi lúc nhớ anh em nhìn lá
Đêm về ấp ủ nỗi chờ mong

Anh ở nơi nào có biết không?
Nhớ thương giăng kín ngập cõi lòng
Mỗi lúc cô đơn vẫn nhìn lá
Mong đợi anh về hết ngóng trông

Dẫu biết tình ta thoảng hư không 
Mà sao tim vẫn cứ long đong
Đêm ngày khắc khoải ôm ấp lá
Nguyện lòng muôn kiếp vẫn đợi mong


Hương Ngọc Lan


CƠN GIÓ THOẢNG


http://mp3.zing.vn/bai-hat/Serenade-Richard-Clayderman/ZWZC8Z88.html


CƠN GIÓ THOẢNG 

Anh chợt đến chợt đi như cơn gió 
Ru hồn em bao say đắm ngẩn ngơ 
Và đêm về xếp chữ ghép vần thơ 
Ôm thương nhớ mong chờ anh trở lại

Có những lúc trong đêm dài khắc khoải
Nhớ mong anh từng dòng lệ tuôn rơi
Nỗi nhớ thương không thể thốt thành lời
Hồn gục chết trong đêm dài câm lặng!

Ngày từng ngày mỏi mòn trong chiều vắng
Nhặt đắng cay cất giữ riêng cho mình
Làm tư trang theo suốt cuộc cuộc hành trình
Rồi độc bước đi vào nơi quên lãng!?

Nếu khi nào chợt nhớ về dĩ vãng
Xin một lần anh nghĩ đến tình xưa
Dù thoảng nhẹ như cơn gió xa đưa
Nhưng cũng đủ để tim em ấm lại...

112014 Hương Ngọc Lan