TRỞ VỀ
em trở về sau những tháng ngày lang thang trốn chạy
nhà vẫn còn đây nhưng tất cả hoang tàn đổ nát
cánh cửa lệch xô
chiếc khóa trái tim đã phai mòn hoen ố
chỉ cây ngọc lan sau nhà đang gục đầu héo úa xác xơ
em trở về xác thân rã rời, mang theo một trái tim khô
có còn gì đâu ngoài trắng đôi tay và vài vết thương đang thành sẹo
gian trước gian sau lưu dấu yêu xưa lúc tuy hai mà một
rồi lúc giận hờn
và lúc rũ áo ra đi
mép gối vẫn còn vệt thâm quầng mà từng đêm dài nước mắt trôi theo nỗi nhớ
bậc cửa sau hè mấy dây tigon hồng lỏi len vào phủ kín thềm xưa
em trở về bởi chẳng nơi nào cho em một lần thôi nhớ về anh
dù năm tháng lang thang
cũng đã từng náu nương qua bao căn nhà khác
nhưng không nơi đâu có hương yêu một thời mình say đắm
thuở ngắm ngọc lan sau vườn
ướp hương tình dệt mộng yêu đương
em sẽ chăm lại góc vườn
giấu chôn nửa hồn mang thăm thẳm nỗi đau
đâu thể nào khác hơn
dù biết mất anh
nhưng đáy tim mỏi mong anh về lại
nhà vắng anh rồi
nên hắt hiu, xác xơ, lạnh lùng, cô quạnh
em sẽ thắp ngọn nến hồng
pha lại ấm trà
cửa khép hờ
tựa bóng mình mà đợi chờ anh
em sẽ đợi chờ dẫu kiệt cùng, chát chua, nghẹn ngào trong câm lặng bơ vơ
sẽ vẫn đợi anh dẫu tái tê, nhạt nhòa hay vô vọng
khi anh muốn dừng
xin trở về
căn nhà xưa vẫn luôn rộng mở
em và cây ngọc lan sau vườn
cũng âm thầm
lặng lẽ
yêu
và đợi chờ anh.
HNL
Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018
Thứ Tư, 31 tháng 10, 2018
RU ANH GIẤC NGỦ TRÊN VAI
RU ANH GIẤC NGỦ TRÊN VAI
ngủ yên giấc trên vai tôi anh nhé
mình về thôi
mẹ đang đợi đang chờ
nghe đâu đó đàn em thơ mong mỏi
anh hai về
vòi vĩnh chiếc kẹo thơm
nhớ không anh?
bên rào
cô hàng xóm
nhặt sứ rơi hay vờ ngó sang nhà
hình như cũng ngóng trông anh về đấy
mỗi chiều chiều cứ thơ thẩn vào ra
ngủ yên giấc trên vai tôi anh nhé
mình về thôi cả đồng đội đang chờ
mới hôm qua
tôi nghe đâu khe khẽ
xong đợt này thằng B cưới bé C
ngủ yên giấc đừng bận lòng anh nhé
cõng anh về tạ tội với Mẹ già
hứa sẽ gắng thay anh chăm bọn trẻ
chữ hiếu tròn
chăm cả góc vườn xưa
HNL
ngủ yên giấc trên vai tôi anh nhé
mình về thôi
mẹ đang đợi đang chờ
nghe đâu đó đàn em thơ mong mỏi
anh hai về
vòi vĩnh chiếc kẹo thơm
nhớ không anh?
bên rào
cô hàng xóm
nhặt sứ rơi hay vờ ngó sang nhà
hình như cũng ngóng trông anh về đấy
mỗi chiều chiều cứ thơ thẩn vào ra
ngủ yên giấc trên vai tôi anh nhé
mình về thôi cả đồng đội đang chờ
mới hôm qua
tôi nghe đâu khe khẽ
xong đợt này thằng B cưới bé C
ngủ yên giấc đừng bận lòng anh nhé
cõng anh về tạ tội với Mẹ già
hứa sẽ gắng thay anh chăm bọn trẻ
chữ hiếu tròn
chăm cả góc vườn xưa
HNL
Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018
SAY
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Xin-Mai-La-Tinh-Nhan-Vu-Quoc-Viet-Luu-Ngoc-Ha/ZW6ID76O.html
SAY
Anh rót vào em từng giọt tình mê đắm
chếnh choáng ngập linh hồn dốc cạn chén men say
rồi một chiều nao lả lướt trong vòng tay
bờ môi tê dại
đắm chìm chén mê tình anh rót
Anh dím hồn em vào biển tình khao khát
để tim vật vờ say khướt giữa lòng anh
ngây ngất cơn ái tình
đê mê
điên dại
tái tê
thấy trời và đất
nhấp nhô
quay cuồng
nghiêng ngã
rót nữa nha anh
từng giọt tình chiu chắt
vắt cạn linh hồn ta dâng hiến cho nhau
để cả đời này ta ngập ngụa giữa cơn say
mãi hoài không tỉnh
khỏi thấy đời đơn độc
rót nữa đi anh
rót hoài
hoài thêm nhé
chuốt em rã rời
nghiện ngập ...
khát thèm anh
ta hãy ru đời mình vào giấc mộng liêu trai
để hồn ta mãi lâng lâng quên tình đời nghiệt ngã
BN.HNL
SAY
Anh rót vào em từng giọt tình mê đắm
chếnh choáng ngập linh hồn dốc cạn chén men say
rồi một chiều nao lả lướt trong vòng tay
bờ môi tê dại
đắm chìm chén mê tình anh rót
Anh dím hồn em vào biển tình khao khát
để tim vật vờ say khướt giữa lòng anh
ngây ngất cơn ái tình
đê mê
điên dại
tái tê
thấy trời và đất
nhấp nhô
quay cuồng
nghiêng ngã
rót nữa nha anh
từng giọt tình chiu chắt
vắt cạn linh hồn ta dâng hiến cho nhau
để cả đời này ta ngập ngụa giữa cơn say
mãi hoài không tỉnh
khỏi thấy đời đơn độc
rót nữa đi anh
rót hoài
hoài thêm nhé
chuốt em rã rời
nghiện ngập ...
khát thèm anh
ta hãy ru đời mình vào giấc mộng liêu trai
để hồn ta mãi lâng lâng quên tình đời nghiệt ngã
BN.HNL
Thứ Hai, 22 tháng 10, 2018
VAN MI NỖI NHỚ ĐỪNG VỀ
VAN MI NỖI NHỚ ĐỪNG VỀ
Nỗi nhớ ơi
van mi... đừng về nhé
Đừng lạnh lùng giày xéo trái tim ta
Người xa rồi
người cũng đã quên ta
Sao mi cứ trở về gieo thương nhớ
Ta đã cố quên làn môi hơi thở
Quên nồng nàn hương tình cũ ngày qua
Quên nụ cười và ánh mắt thiết tha
Vòng tay siết phút bên nhau say đắm
Nỗi nhớ ơi
van mi... đừng về nhé
Cứ hững hờ như nước nhẹ nhàng trôi
Dẫu yêu nhiều cũng đành phải chia phôi
Sao mi lại cuộn cuồn trào như thác
Cõi lòng ta bây giờ đau rã nát
Xác xơ rồi hồn một nửa chết non
Người quên rồi lời vàng đá sắc son
Sao mi bắt mình ta vô vọng nhớ
Nỗi nhớ ơi
van mi... đừng về nhé
Ta úa tàn
kiệt sức
ta lao đao
Yêu rât nhiều nhưng cũng lạc mất nhau
Van mi đó
đừng trở về
nỗi nhớ
LĐN
Nỗi nhớ ơi
van mi... đừng về nhé
Đừng lạnh lùng giày xéo trái tim ta
Người xa rồi
người cũng đã quên ta
Sao mi cứ trở về gieo thương nhớ
Ta đã cố quên làn môi hơi thở
Quên nồng nàn hương tình cũ ngày qua
Quên nụ cười và ánh mắt thiết tha
Vòng tay siết phút bên nhau say đắm
Nỗi nhớ ơi
van mi... đừng về nhé
Cứ hững hờ như nước nhẹ nhàng trôi
Dẫu yêu nhiều cũng đành phải chia phôi
Sao mi lại cuộn cuồn trào như thác
Cõi lòng ta bây giờ đau rã nát
Xác xơ rồi hồn một nửa chết non
Người quên rồi lời vàng đá sắc son
Sao mi bắt mình ta vô vọng nhớ
Nỗi nhớ ơi
van mi... đừng về nhé
Ta úa tàn
kiệt sức
ta lao đao
Yêu rât nhiều nhưng cũng lạc mất nhau
Van mi đó
đừng trở về
nỗi nhớ
LĐN
Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018
ĐÊM
ĐÊM
Đêm tĩnh mịch
hồn rơi vào khoảng lặng
Nhịp thời gian cứ chầm chậm dần qua
Nỗi đau nào len lén ngấm thịt da
Rồi vào cả tận máu xương huyết quản
hồn rơi vào khoảng lặng
Nhịp thời gian cứ chầm chậm dần qua
Nỗi đau nào len lén ngấm thịt da
Rồi vào cả tận máu xương huyết quản
Ta ước mơ được một lần thanh thản
Giấc ngủ dài... cho mãi đến thiên thu
Để không sầu trong kiếp sống phù du
Không vương vấn bởi tình đời cay đắng
Giấc ngủ dài... cho mãi đến thiên thu
Để không sầu trong kiếp sống phù du
Không vương vấn bởi tình đời cay đắng
Đêm nay thấy cõi lòng sao trĩu nặng
Nghe tim mình chợt như muốn vỡ tan
Bao yêu thương tựa vệt nắng chiều loang
Toan vụt tắt cuối ngày đông lạnh giá
Nghe tim mình chợt như muốn vỡ tan
Bao yêu thương tựa vệt nắng chiều loang
Toan vụt tắt cuối ngày đông lạnh giá
Và đêm nay
nghe hồn hoang vu quá
Nhớ người xưa, nhớ giây phút bên nhau
Nụ hôn nồng làn hơi ấm ai trao
Còn đâu đó... vấn vương mùi chăn gối
nghe hồn hoang vu quá
Nhớ người xưa, nhớ giây phút bên nhau
Nụ hôn nồng làn hơi ấm ai trao
Còn đâu đó... vấn vương mùi chăn gối
Đêm tĩnh mịch
thấy tim mình mệt mỏi
Hồn dại khờ như nửa tỉnh nửa say
Mơ người về ấp ủ trong vòng tay
Cho đêm vắng không lạnh lùng khắc khoải
thấy tim mình mệt mỏi
Hồn dại khờ như nửa tỉnh nửa say
Mơ người về ấp ủ trong vòng tay
Cho đêm vắng không lạnh lùng khắc khoải
Hương Ngọc Lan
Có phải…tình xa!?
thuydu
Nhớ lắm người cái thuở ta trao
Nồng nàng nụ môi chênh chao đêm vắng
Chừ thì chia hai, nghe tình vị đắng
Thời gian dường; không ngắn… mà dài ra
Nồng nàng nụ môi chênh chao đêm vắng
Chừ thì chia hai, nghe tình vị đắng
Thời gian dường; không ngắn… mà dài ra
Hởi người! tình buồn có phải là tình xa?
Ngày ta hiểu ra thì nồng nàn nụ môi đã mất
Trái tim đau tự mình giấu cất
Riêng thôi, chốn lây lất cuộc mình
Ngày ta hiểu ra thì nồng nàn nụ môi đã mất
Trái tim đau tự mình giấu cất
Riêng thôi, chốn lây lất cuộc mình
Người còn khát không? Khát một chuyện tình
Thuở nao… từng như hình, như bóng
Từng gủi gần lóng nga, lóng ngóng
Hoà quyện vào nhau…phía cơn sóng dâng trào
Thuở nao… từng như hình, như bóng
Từng gủi gần lóng nga, lóng ngóng
Hoà quyện vào nhau…phía cơn sóng dâng trào
“Đêm nay”* người lưu lạc phương nào?
Có nghe hồn rì rào bờ vỗ
Có còn giấu nơi trái tim một chỗ
Một chỗ thôi bến đỗ tình…xưa
Có nghe hồn rì rào bờ vỗ
Có còn giấu nơi trái tim một chỗ
Một chỗ thôi bến đỗ tình…xưa
Khi một mình… đi dưới cơn mưa
Người có nhận diện ra chưa hoang lạnh
Có phải ta - người với cuộc này bất hạnh?
Nên giờ đây mông quạnh đêm thâu
Người có nhận diện ra chưa hoang lạnh
Có phải ta - người với cuộc này bất hạnh?
Nên giờ đây mông quạnh đêm thâu
Có phải không người?
còn đó nỗi nhớ thẳm sâu
Chờ mưa ngâu mỏi mòn cầu ô thước
Giọt nóng nào nghe bờ môi thắm ướt
“Khắc khoải lạnh lùng”* ngày lặng bước chân đi…
còn đó nỗi nhớ thẳm sâu
Chờ mưa ngâu mỏi mòn cầu ô thước
Giọt nóng nào nghe bờ môi thắm ướt
“Khắc khoải lạnh lùng”* ngày lặng bước chân đi…
(*Hương Ngọc Lan)
Thuydu
CẢM ƠN
CẢM ƠN
Cảm ơn đời... cho được lần gặp gỡ
Dẫu biết rằng không thể bước cạnh nhau
Nhưng vẫn hoài tim vương vấn xuyến xao
Vẫn nhớ mãi vòng tay ôm ngày ấy
Dẫu biết rằng không thể bước cạnh nhau
Nhưng vẫn hoài tim vương vấn xuyến xao
Vẫn nhớ mãi vòng tay ôm ngày ấy
Cảm ơn đời... dẫu chỉ là một thoáng
Dẫu nhẹ nhàng nụ hôn đặt trên môi
Nhưng trái tim nghe rộn rã bồi hồi
Như loạn nhịp và đêm ngày mong nhớ
Dẫu nhẹ nhàng nụ hôn đặt trên môi
Nhưng trái tim nghe rộn rã bồi hồi
Như loạn nhịp và đêm ngày mong nhớ
Cảm ơn người... đã hòa chung nhịp thở
Dù chỉ vài giây phút thoáng qua mau
Nhưng suốt đời đã chẳng thể quên nhau
Và như thấy đời không còn cô quạnh
Cảm ơn người... dù chỉ là ảo ảnh
Đến rồi đi lặng lẽ tựa sương mai
Nhưng làm ta ngây ngất giọt tình say.
Và năm tháng vẫn mãi hoài thổn thức
Đến rồi đi lặng lẽ tựa sương mai
Nhưng làm ta ngây ngất giọt tình say.
Và năm tháng vẫn mãi hoài thổn thức
Hương Ngọc Lan
Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018
SANG TRANG
SANG TRANG
Cuối cùng rồi ta cũng đã xa nhau
Lời yêu cũ chợt trở thành ký ức
Và trái tim mang nguệnh ngoằn vết nứt
Giữa bộn bề hai miền nhớ và quên!
Nhớ ngày nào mình chung bước kề bên
Tay trong tay dưới hoàng hôn lối vắng
Kể nhau nghe những vui buồn ngọt đắng
Những nỗi niềm những khao khát tương lai
Lời hẹn thề những tưởng khó phôi phai
Vậy mà nay đành chia đôi lối bước
Con đường xưa giờ gió mưa sướt mướt
Chẳng còn gì giữa đổ nát chông chênh
Thu đã về chiếc lá cũng buồn tênh
Hai chúng ta trở thành người xa lạ
Dù Đông qua Xuân về hay nắng Hạ
Cũng không còn vương vấn bước chân ai
Nay em về gom hết gió heo may
Tình xưa cũ xin một lần trả hết
Trái tim yêu ngày xưa nay đã chết
Chuyện tình mình đành gấp lại.
Sang trang.
Hương Ngọc Lan
Tạ từ
Đừng buồn em… lối rẽ chia hai
Nén chặt đi… đắng cay, xa xót
Lời tạ từ… một lần sau chót
Người thương yêu… quay gót rời ta
Thật mất rồi… cái thuở thiết tha
Không còn lời… ngân nga dịu ấm
Cả không gian… ầm ầm tiếng sấm
Trời sa mưa… hồn thắm lạnh câm
Đâu rồi xưa… ánh mắt xa xăm
Chừ chỉ những… tối tăm vắng lặng
Giọt nào rơi… nghe hồn trỉu nặng
Hết rồi tình… muối mặn, gừng cay
Thu úa vàng… lá dẵm bước nai
Mùa đắng cay… đọng buồn mi mắt
Tình ơi tình… có còn trong vắt
Hay chỉ miền… đau thắt vắng hoang
Thôi thì thôi… gấp lại sang trang
Lần trả hết… ngổn ngang ký ức
Đêm lạnh câm… riêng mình thao thức
Cuối mùa xa… rạn nứt tim côi
Thuydu
Em nói đi hay tại tuổi đá buồn!?
Duthuymiengiang
Ừ thì em! rồi chúng ta cũng đã chia tay
nghe xót cay hai người hai ngả
giọt nào hoen mi, giọt nào lã chã
tình vẫn còn… sao đã vội xa
Hết rồi những điệp khúc ngân nga
cũng không còn lời thiết tha trìu mến
chừ thì ta…như con thuyền không bến
biết về đâu_ nơi đến, nơi đi
Sang trang có phải là…biệt ly?
hai chúng ta mỗi người đi mỗi ngả
mai này trong cuộc người hối hả
biết còn nhìn nhau hay vội vã…quay lưng
Yêu thương ngày xưa giờ đã hoá người dưng
xa lạ rồi bổng dưng tiếc nuối
ký ức ngày nao còn chăng lần cuối
nói đi em…đắm đuối còn không?
Mai này trên vạn nẻo ruổi rong
Thân xác này đếm đong bao buồn tủi
hỏi em cuộc tình mình sao ngắn ngủi
em nói đi hay tại tuổi đá buồn!?
Cuối cùng rồi ta cũng đã xa nhau
Lời yêu cũ chợt trở thành ký ức
Và trái tim mang nguệnh ngoằn vết nứt
Giữa bộn bề hai miền nhớ và quên!
Nhớ ngày nào mình chung bước kề bên
Tay trong tay dưới hoàng hôn lối vắng
Kể nhau nghe những vui buồn ngọt đắng
Những nỗi niềm những khao khát tương lai
Lời hẹn thề những tưởng khó phôi phai
Vậy mà nay đành chia đôi lối bước
Con đường xưa giờ gió mưa sướt mướt
Chẳng còn gì giữa đổ nát chông chênh
Thu đã về chiếc lá cũng buồn tênh
Hai chúng ta trở thành người xa lạ
Dù Đông qua Xuân về hay nắng Hạ
Cũng không còn vương vấn bước chân ai
Nay em về gom hết gió heo may
Tình xưa cũ xin một lần trả hết
Trái tim yêu ngày xưa nay đã chết
Chuyện tình mình đành gấp lại.
Sang trang.
Hương Ngọc Lan
Đừng buồn em… lối rẽ chia hai
Nén chặt đi… đắng cay, xa xót
Lời tạ từ… một lần sau chót
Người thương yêu… quay gót rời ta
Thật mất rồi… cái thuở thiết tha
Không còn lời… ngân nga dịu ấm
Cả không gian… ầm ầm tiếng sấm
Trời sa mưa… hồn thắm lạnh câm
Đâu rồi xưa… ánh mắt xa xăm
Chừ chỉ những… tối tăm vắng lặng
Giọt nào rơi… nghe hồn trỉu nặng
Hết rồi tình… muối mặn, gừng cay
Thu úa vàng… lá dẵm bước nai
Mùa đắng cay… đọng buồn mi mắt
Tình ơi tình… có còn trong vắt
Hay chỉ miền… đau thắt vắng hoang
Thôi thì thôi… gấp lại sang trang
Lần trả hết… ngổn ngang ký ức
Đêm lạnh câm… riêng mình thao thức
Cuối mùa xa… rạn nứt tim côi
Thuydu
Em nói đi hay tại tuổi đá buồn!?
Duthuymiengiang
Ừ thì em! rồi chúng ta cũng đã chia tay
nghe xót cay hai người hai ngả
giọt nào hoen mi, giọt nào lã chã
tình vẫn còn… sao đã vội xa
Hết rồi những điệp khúc ngân nga
cũng không còn lời thiết tha trìu mến
chừ thì ta…như con thuyền không bến
biết về đâu_ nơi đến, nơi đi
Sang trang có phải là…biệt ly?
hai chúng ta mỗi người đi mỗi ngả
mai này trong cuộc người hối hả
biết còn nhìn nhau hay vội vã…quay lưng
Yêu thương ngày xưa giờ đã hoá người dưng
xa lạ rồi bổng dưng tiếc nuối
ký ức ngày nao còn chăng lần cuối
nói đi em…đắm đuối còn không?
Mai này trên vạn nẻo ruổi rong
Thân xác này đếm đong bao buồn tủi
hỏi em cuộc tình mình sao ngắn ngủi
em nói đi hay tại tuổi đá buồn!?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




