HƯƠNG NGỌC LAN BLOG KÍNH CHÀO CÁC BẠN

Thứ Tư, 16 tháng 10, 2019

KHÔNG TÊN 18

KHÔNG TÊN 18

chẳng còn điều gì để nói nữa hả anh?!
khi anh đã chọn lặng im không lên tiếng
mặc cho em buồn
em khổ đau
em khóc
anh vẫn lạnh lùng chẳng nói lấy một câu

vật vạ van nài chỉ mỗi một câu thôi
anh vẫn thờ ơ để mặc em chờ đợi
héo hắt
xác xơ
lao đao
em ngã quỵ
đày đọa đời mình giữa tan tác phôi phai

như ly rượu đầy anh đốt cháy tim em
nghẹn
đắng
chát chua
em dật dờ vô vọng
giữa cõi nhân gian em bơ vơ lạc lõng
ngơ ngác kiếm tìm
hồn rời rã
điếng đau

chẳng còn điều gì lưu luyến phải không anh?
tất cả thoáng qua nhẹ nhàng như sương khói
cùng kiệt
loay hoay
em tìm lần cứu rỗi
gục trong hão huyền
vọng tưởng bờ vai anh

HNL


Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2019

ĐÊM

ĐÊM

Đã nửa đêm, sự hoang vu, cô đơn trong tâm tưởng đã tới đỉnh điểm. Tuy nhiên, những âm thanh đêm vẫn còn tác động vào thính giác tôi. Trên trần nhà, thi thoảng bọn chuột lại tổ chức một cuộc chạy đua, rầm rập, chí chóe. Hai con thạch thùng trong phòng ngủ, chắc ghét tôi vì đã tắt đèn không cho chúng cơ hội kiếm ăn, nên buông lời ca thán, chép lưỡi tiếc nuối.
Tiếc gì mà tiếc! Cuộc đời này chẳng có gì đáng tiếc nuối. Chỉ là do mình không làm được hoặc không giữ được mà thôi...

Mấy ngày nay tôi thấy người mệt mỏi, ngây ngây, đau nhức toàn thân. Và, đêm nay tôi lại phát sốt. Hừm, giờ này biết gọi ai? Ngoài Ba mẹ ở quê ra, tôi chẳng có người thân nào, bạn bè ư? trên facebook tôi có hơn cả ngàn người nhưng bây giờ, thật sự thì... có được bao nhiêu người để gọi là ... khi hoạn nạn, mà người ta ai cũng bận việc, bận nghỉ ngơi, bận chăm nhà người ta.
Vắt óc nhớ lại, ừ một thời tôi cũng đã từng có một người bạn, bạn thân, hơn cả người yêu, người tình, tri kỷ hay là gì gì không biết nữa nhưng hễ có chuyện gì bất cứ ở đâu hay nơi nào mà tôi cần thì cũng sẽ có người đó ra mặt sắp xếp giúp đỡ, nhưng ... hiện tại thì người ta cũng ở xa quá, tít tận thiên đường, không về kịp
Giữa thành phố này, tôi có sống chết ra sao cũng chả ai quan tâm, mọi người đến với tôi giây lát, cười cười nói nói, rồi ai cũng trở về quay cuồng với cuộc sống riêng tư của mình, cũng có vài người rảnh rỗi hơn, quan tâm đến rất nhiều chuyện riêng tư hoặc mối quan hệ xã hội của tôi rồi thêm chút mắm muối vào để làm thành đề tài câu like hoặc phím chuyện ở những nơi khác, chứ chẳng ai thèm để ý xem tôi ăn uống ra sao, nghỉ ngơi thế nào hay trong nhà có những gì, ... hay này này nọ nọ kia kia...
Tôi nhức đầu, cảm giác các mạch máu trong người tôi mang những thắt nút rối bòng bong đang chạy tới chạy lui lăn tăn trong người từ đầu tới chân, rêm cả mình, có khi đau tưởng chừng như sắp sửa nổ tung đứt cái mạch máu ra.
Nghĩ tới nghĩ lui mà phát bực với cái cuộc đời của mình, chẳng biết ăn ở kiểu gì mà đến những lúc như thế này lại không có một "mống" người bên cạnh.

Đêm về là nỗi sợ tôi không muốn đối diện. Sự trống vắng, cô đơn đến tột cùng nhiều lúc làm tôi như phát điên. Tôi thèm một bàn tay xoa xoa cái lưng, một cái bóp vai nhè nhẹ hay đại khái là giúp tôi thoa dầu vào cái chỗ ngứa sau vai trái thôi cũng không có được. Có khi muốn nghe một lời dịu dàng, một lời quan tâm nhắc nhở phải nên thế này thế nọ hoặc là lời mắng yêu cũng được... nhưng ...
Mở điện thoại ra, danh bạ nhiều đến nỗi sim không chứa hết mà thật sự chả biết gọi cho ai, zalo, facebook cả ngàn người, biết nói chuyện với ai bây giờ?
Thỉ thoảng nhận được dăm ba cái sticker, vài ba câu chào hỏi, rồi có lúc nhận cả những câu gạ tình, mời gọi của một vài người không quen... và rồi ... nghĩa lý gì đâu?!
Ba ngày nay nằm bẹp dí, khi lạnh lúc nóng, tôi hoang mang trong nỗi cô đơn đến rợn người. Mỗi ngày cũng chỉ có anh zalo và facebook là quan tâm tôi nhất, lúc nào hai anh ấy cũng tận tình hỏi tôi đang nghĩ gì? động viên tôi cứ chia sẻ vui buồn của mình lên khoảnh khắc để hai anh giữ giúp, thỉnh thoảng hai anh tổ chức ăn mừng tình bạn của tôi với ai kia trên facebook...

Đêm, rúc rích tiếng chuột kêu, tiếng thạch sùng tiếc đời chép lưỡi, và tiếng gió thở than khe khẽ ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng rón rén đưa chút hương ngọc lan ngoài hiên nhà lẻn vào đến tận giường tôi.
Bất chợt nảy sinh ý nghĩ, tôi cố nhớ lại xem chiếc va li có bánh xe kéo của mình, lâu nay để ở xó gác nào. Tự nhiên tôi thèm một chuyến đi, đi xa, thật xa và không hứa hẹn ngày về...

HNL



Thứ Năm, 10 tháng 10, 2019

KHÔNG TÊN 9




KHÔNG TÊN 9

em lùi bước rồi anh hạnh phúc chưa anh?!
trả lại cho anh khoảng trời riêng bình lặng
chỉ mỗi riêng em hồn vất vơ trĩu nặng
đớn đau kiệt cùng
vụn vỡ
lặng câm



anh về bên người trọn vàng đá trăm năm
đọa đày hồn em trong xác xơ điên dại
trái tim hắt hiu
úa nhàu
khắc khoải
ngơ ngác kiếm tìm chút rơi vãi tàn hương

anh về bên người vun đắp những yêu thương
lẻ loi mình em chôn đời trong góc khuất
lặng lẽ yêu anh trong âm thầm bất lực
lạc lõng giữa đời
nhạt thết
rỗng không

em lùi bước rồi anh hạnh phúc chưa anh!
nguyện cầu cho anh mãi đuộm nồng hương lửa
ngày mai
ngày kia
và những ngày sau nữa
dẫu nát tim này em vẫn chỉ yêu anh

em lùi bước rồi anh hạnh phúc chưa anh?!.

HNL


Thứ Hai, 16 tháng 9, 2019

MƯA

MƯA

mưa
từ bụi ô rô
sót lại bến sau
đám ếch nhái đua chen cãi vã
cuối đường
cây mù u cũ
lũ cú mèo mè nheo
không ngủ

thạch sùng nát lưỡi
gọi nhau trần nhà
bốn bức tường xanh
đợi chờ giấc ngủ

trăn trở đàn bà
nén tiếng thở dài
soi bóng
chờ ai

T❤BC


TRUNG THU

TRUNG THU

Ngày đó, mỗi khi sắp trung thu, con nít cả xóm tôi lại xúm xít, hào hứng và nôn nao. Đứa đi chặt vót tre, đứa thì khuấy hồ, đứa thì thu thập giấy màu, giấy dầu, giấy báo, đứa nhà khá hơn thì có mấy tấm giấy kiếng xanh đỏ (loại gói kẹo, gói bánh in) chấp nối lại, rồi cùng nhau làm những chiếc đèn lồng hình ngôi sao năm cánh to nhỏ, đủ loại. Mấy đứa con trai lớn lớn hơn thì làm đèn lồng hình con cá, chiếc thuyền, ... có đứa lấy lon sữa bò cắt ra, đục lỗ, lấy căm xe đạp cũ gắn vào làm chiếc đèn cù xoay xoay, đẩy vòng vòng khắp xóm, khắp dọc trên bờ ruộng, nghênh nghênh cái mặt lên dưới sự thán phục trầm trồ ước ao của mấy đứa con gái và đứa khác.
Còn tôi, tôi được ba làm cho cái lồng đèn bằng gáo dừa, cái lồng đèn láng bóng được ba tôi gọt thật kỹ, lấy giấy nhám chà từng chút rồi thoa cả dầu bóng lên, từng cái lỗ nhỏ được ba tui cần mẫn nhẹ nhàng cưa lộng hình nhánh hoa dây trông thật đẹp, sợ con gái bị xướt dầm, đến cái cán cầm Ba tôi cũng vuốt giấy nhám và đánh dầu bóng thật mượt. Ba cột cọng kẽm lên cái cán dài vì sợ con gái nóng tay, hãnh diện lắm đấy.
Đêm trung thu, con nít trong xóm tập trung ở kho lúa hợp tác xã của xóm, ai cũng khoe đèn, so to sánh nhỏ, ... còn tôi, kênh kênh mặt với đám trẻ trong xóm vì cái đèn lồng của tôi là đẹp số một, là nhất. Cả đám đứa bu lại, trầm trồ, sờ vào, mượn cầm thử, ... Có một số đứa tôi ghét ghê vì ganh tỵ nói tôi là không biết làm đèn lồng mà phải nhờ người lớn, tôi thì hứ một tiếng rõ to và giận dỗi đi chỗ khác và không thèm chơi chung.
Rồi kéo nhau cả đám con nít đi thành đoàn dài dài từ đầu làng đến cuối xóm, mấy anh lớn khoảng mười bốn mười lăm tuổi gì đó, gánh cái trống to đùng đánh trống thùng thùng, thổi cái kèn te te, con lân và ông địa đi trước, chúng tôi đi theo sau hát hò, trò chuyện, cười nói rầm rầm và cười thật tươi vui để mong tối được gặp chị Hằng Nga, ( vì người lớn nói vậy).
Điểm tập trung trở lại vẫn là sân kho lúa, mỗi đứa được một góc tám cái bánh trung thu "xột xẹt" (thập cẩm) và hai viên kẹo me thuở đó nhưng phải nói đó cũng là đêm cỗ trung thu hoành tráng của tuổi thơ chúng tôi.

Thời gian trôi...
Đêm trung thu bây giờ hiếm thấy con nít quây quần bên nhau để khoe đèn, hát hò, ăn bánh, không có khoảnh khắc đùa giỡn, nhắc đến chị Hằng Nga, chú Cuội. Đêm trung thu, nhà trường tổ chức "Đêm hội trăng rằm" nhưng cho mỗi lớp chỉ ba đứa học sinh tiêu biểu đi dự cho có phong trào, những đứa còn lại thì ở nhà ôm ipad, tivi mà xem siêu nhân Rao ở tận phương xa nào. Đèn lồng bây giờ cũng thay bằng đèn điện tử có nhạc hát tiếng Tàu tiếng Tây gì mà nghe chả hiểu.
Chở con gái đi vòng phố xem có chỗ nào tụ họp đông vui để cho con vào chơi cùng các bạn, cho con tận hưởng không khí trung thu để ghi dấu tuổi thơ nhưng khó thật, những nhóm nhỏ lẻ trong sân nhà người ta, những đèn lồng điện tử nghe chói cả tai, đặc biệt là có cả những bàn tiệc nhậu của người lớn.
Thật sự xót xa cho con bé quá, đành thì thầm vỗ về với con " thôi về nhà mẹ sẽ chơi với con, con hãy cố thật vui vẻ, cười tươi để khuya nay đón chị Hằng Nga về thăm nha".
Con bé chả biết nghĩ gì mà im lặng vòng tay ôm tôi thật chặt, buông hờ hững cái đèn lồng hình chiếc xe màu hồng mà mới lúc chiều còn háo hức lựa chọn khi Mẹ dẫn đi mua về.

HNL


Thứ Hai, 26 tháng 8, 2019

MÙA VU LAN TRẮNG


MÙA VU LAN TRẮNG 

Mẹ, và hoa ngọc lan
Của lặng thầm bình dị
Của yêu thương đơn sắc
Của lặng lẽ bao dung

Mẹ, bóng mát bình yên
Đợi chờ những lạc lối
Hương thoảng lời hát ru
Đưa ta vào giấc ngủ

Mẹ, tiếng của đêm trôi
Của lần hoa rưng rức
Của mùa sau cằn cỗi
Lũ chim có trở về?!

Mẹ, mùa Vu lan trắng
Cành ngọc lan rụng rơi
Thoáng chạm miền ký ức
Nhuộm thắm ngày tháng xa

Mẹ, còn chăng xưa cũ
Ru hoa tiếng à ơi
Thơm hương đời ấm lạnh
Như ngọc lan bên thềm

HNL 



Mẹ thích cây ngọc lan
nơi góc đường đơn độc
hoa không màu không sắc
như đời mẹ bao dung
Mẹ - cây xòe bóng mát
con gối mỏi chân chùng
hương dịu dàng nâng bước
vào giấc mộng phiêu du
êm đềm ngày bên mẹ
bao lần hoa rưng rưng
ngày càng thêm già cỗi
mà lũ chim chẳng về
ân cần lời mẹ dặn
hãy như cánh ngọc lan
không kiêu sa đài cát
lặng thầm tỏa ngát hương
mùa Vu lan lại đến
người chọn hoa thắm hồng
ngọc lan nâng lặng lẽ
con tìm ký ức xưa.
thuở còn xanh tóc mẹ
những câu chuyện thần tiên
thơm nụ cười ấm áp
như ngọc lan bên thềm.
HNL 

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2019

MÙA VU LAN

                                            MÙA VU LAN

                                                Hương Ngọc Lan
            Buổi sáng tinh mơ, ánh nắng nhẹ khẽ chạm lên khung cửa sổ. Mùi hoa ngọc lan thoang thoảng bên hiên dịu dàng đánh thức tôi dậy sau một giấc mơ dài với những hình ảnh xưa cũ cứ chập chờn 

Chả hiểu sao dạo này tôi cứ nằm mơ thấy lại những khoảng thời gian lúc mới năm, sáu tuổi, từ những khung cảnh nhà xưa, căn nhà vách bổ kho với góc sân trước có vườn trầu nho nhỏ, góc vườn sân sau có bến nước, đến những cái lu, cái cối đá bên cháy bếp hiên sau,... rồi có khi trong mơ xuất hiện lại cả hình ảnh những lần Ba chở tôi bằng xe đạp đi chợ huyện cách cả chục cây số, mua cho con gái món đồ chơi (con mèo) bằng nhựa nhỏ xíu, đôi bông tòng ten vàng sề, hộp bánh sâm banh (champagne) mà con thích... hay lúc đêm để lên võng hát ru tôi ngủ bằng bài hát "Tự nguyện", ... 

Những ngày cận tết mẹ thì túi bụi từ sáng sớm đến tận khuya để làm đủ thứ việc mà khắc sâu nhất vào tôi là hình ảnh mẹ bên chiếc cối xay... 

Một tuổi thơ thật ngọt ngào và hạnh phúc bên Ba Mẹ, dù lúc đó là thời bao cấp, kinh tế khó khăn nhưng trong ký ức của tôi ngày tháng trôi qua thật đẹp và thật êm đềm.

        Tôi đã từng được như thế đấy và bây giờ cũng vậy, khi tôi đã là một cô giáo có gia đình nhỏ của riêng mình với hai đứa con thật ngoan ngoãn và xinh xắn, một căn nhà riêng ở thành phố, tất cả gần như đều rất hoàn hảo, có thể là niềm mơ ước của một số người đấy chứ nhưng sao trong lòng tôi thỉnh thoảng vẫn có chút gì đó bâng khuâng, suy nghĩ, và những cảm xúc ấy làm cho tôi cảm thấy cuộc sống mình thoáng chút gợn sóng, buồn buồn mà không nói được.
        Con gái tám tuổi nằm bên cạnh, xoay người ôm lấy mẹ, mở mắt ngạc nhiên nhìn khuôn mặt bần thần của tôi:
        -Mẹ buồn hả mẹ?
        -Ừa! Mẹ nhớ bà ngoại!
        -Ủa sao lại nhớ vậy mẹ? Hông phải bữa nay mẹ hứa chở chị em con về thăm ông bà ngoại mà? 
        Hôm nay, ngày rằm tháng bảy, là ngày lễ Vu lan, nên tôi hứa đưa các con về ngoại, nhưng phải đi làm, chắc chiều mới đi được. Năm nào cũng vậy, cứ ngày này là mấy mẹ con đàn đúm kéo nhau về thăm ông bà, để các con có lời chúc sức khỏe, để cả nhà vui vẻ bên nhau như món quà  tặng báo hiếu bậc sinh thành dưỡng dục.

Nhưng không hiểu sao lễ Vu Lan lần này tôi lại thấy lòng mình day dứt một niềm tâm sự mà có nhiều lúc muốn sẻ chia với các con mình rằng bên cạnh cuộc sống êm đềm hiện tại với tình thương yêu đùm bọc của ông bà ngoại, mẹ còn một nỗi niềm không thể nói lên được, một sự ưu tư dành để trong lòng mà chưa biết phải tỏ bày sao nữa, nhưng có lẽ chúng chưa đến tuổi hiểu được nên thôi. 

Gần bốn mươi năm tồn tại trên cõi đời, tôi sống êm đềm hiện tại với tình thương yêu đùm bọc của ba mẹ, một gia đình yên ấm, một công việc ổn định, những đứa con đáng yêu như thiên thần, mà trong lòng vẫn đau đáu một tâm tư, một suy nghĩ, hay đúng hơn là một sự tò mò giá như tôi biết mình được sinh ra từ đâu, ai mới là người sinh ra mình. 

 Tôi tưởng tượng ra ngày tháng tư đầu hè nóng nực năm đó, tôi nằm lặng im trong tấm khăn mỏng, đặt trước cổng viện cô nhi, mấy con ruồi vo ve làm phiền đậu trên đôi má còn thơm mùi sữa. Rồi quý sơ trong trung tâm với lòng yêu thương bát ái đã nhặt tôi vào, chăm sóc, nuôi dạy. Để tới một ngày, có đôi vợ chồng đến tìm con đỡ đầu. Lướt qua những hình hài hiện hữu của hàng chục đứa trẻ, ánh mắt họ đã dừng lại trên khuôn mặt dễ thương của tôi, họ bị xao lòng bởi sự ngơ ngác của tôi. Đó chính là ông bà ngoại của các con tôi bây giờ.

Vu lan đến, mọi người đi chùa lễ Phật cầu nguyện cho cha mẹ, người ta dùng nhiều hình thức để ca tụng tình mẫu tử, người ta nói về nỗi nhọc nhằn của người mẹ, về sự hy sinh của mẹ cho những đứa con bé bỏng của mình, dù đánh đổi tất cả chứ không bỏ con mình. Và... tôi cũng vậy.

Bây giờ, nhất là khi tôi đang làm người mẹ nên tôi càng hiểu được tình yêu của mẹ dành cho con như thế nào, to lớn cỡ nào, dù là về tinh thần hay vật chất thì người mẹ cũng có thể đánh đổi để con mình được một cuộc sống tốt đẹp hơn mặc cho trái tim mình tan nát.
        Lòng tôi dường như chùng xuống khi nghĩ tới “người” đã tạo ra mình với một tâm thế không sẵn sàng đón nhận. Vì sao nhỉ? vì sao? Tự an ủi mình chắc là vì một lý do nào đó mà người ta phải bỏ tôi lại, chắc "người ta" cũng phải xót xa lắm, đau lòng khổ sở lắm mới phải chấp nhận lý do bất khả kháng là sống xa con của mình, chắc là vì một hoàn cảnh đặc biệt nào đó mới đành lòng rứt bỏ núm ruột, một phần xương máu của bản thân mình để mong con có cuộc sống yên ấm tốt đẹp hơn, sáng lạng hơn. hay là... hay là…, là sao nhỉ? chứ trên đời này có người mẹ nào mà không thương con? 
        Thỉnh thoảng thoáng chút bâng khuâng tự hỏi trên bước đường gió bụi mấy chục năm qua, liệu "người ta" có lúc nào nhớ tới đứa con của mình đã từng mang nặng đẻ đau, có bao giờ tưởng tượng ra cuộc sống của đứa bé ấy bây giờ như thế nào? đang ra sao?! Còn tồn tại hay đã hóa thành cát bụi trong cõi đời tạm bợ này?! 
        Người ta có biết đứa bé đã trưởng thành, đã là mẹ của hai con nhỏ, với cuộc sống an nhiên, hạnh phúc? 
         Chắc người không biết đâu và tôi cũng vậy, tôi cũng không biết liệu người có còn tồn tại trên cõi đời này?
        Tôi không dám nghĩ điều sai trái, không dám trách hờn, cũng như chưa dám nghĩ tới điều xấu nhất, tôi chỉ mong rằng "ai đó" biết được, hãy nghĩ về điều tốt đẹp nhất, hãy tin vào phép màu, hãy an lòng về cuộc sống hiện giờ của con mình, hãy tin đứa bé năm nào đang sống rất tốt và hạnh phúc. 
           Mùa Vu lan, mùa báo hiếu, xin thắp nén tâm hương lên cao tầng trời xanh, cầu xin Đức Phật ban bình an và sức khỏe xuống cho Ba Mẹ tôi, đem sự yêu thương ấm áp cho những người mẹ mà vì lý do nào đó không được gần con của mình. Nương theo câu kinh Vu Lan gửi đến “xa xôi” những lời yêu thương và biết ơn. 
        Bỗng tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng khi nghĩ về những gì mà tôi đã trải qua, tự mỉm cười và lặng lẽ đưa tay sờ lên áo mình, vẫn còn đây một bông hồng đỏ thắm.  
Rằm tháng bảy năm 2020